Thứ Hai, 21 tháng 4, 2014

Harry potter7


LINK DOWNLOAD MIỄN PHÍ TÀI LIỆU "Harry potter7 ": http://123doc.vn/document/569778-harry-potter7.htm


singular sight were looking at it except for a pale young man sitting almost directly below
it. He seemed unable to prevent himself from glancing upward every minute or so.
“Yaxley. Snape,” said a high, clear voice from the head of the table. “You are
very nearly late.”
The speaker was seated directly in front of the fireplace, so that it was difficult, at
first, for the new arrivals to make out more than his silhouette. As they drew nearer,
however, his face shone through the gloom, hairless, snakelike, with slits for nostrils and
gleaming red eyes whose pupils were vertical. He was so pale that he seemed to emit a
pearly glow.
“Severus, here,” said Voldemort, indicating the seat on his immediate right.
“Yaxley – beside Dolohov.”
The two men took their allotted places. Most of the eyes around the table
followed Snape, and it was to him that Voldemort spoke first.
“So?”
“My Lord, the Order of the Phoenix intends to move Harry Potter from his current
place of safety on Saturday next, at nightfall.”
The interest around the table sharpened palpably: Some stiffened, others fidgeted,
all gazing at Snape and Voldemort.
“Saturday … at nightfall,” repeated Voldemort. His red eyes fastened upon
Snape’s black ones with such intensity that some of the watchers looked away, apparently
fearful that they themselves would be scorched by the ferocity of the gaze. Snape,
however, looked calmly back into Voldemort’s face and, after a moment or two,
Voldemort’s lipless mouth curved into something like a smile.
“Good. Very good. And this information comes –“
“ – from the source we discussed,” said Snape.
“My Lord.”
Yaxley had leaned forward to look down the long table at Voldemort and Snape.
All faces turned to him.
“My Lord, I have heard differently.”
Yaxley waited, but Voldemort did not speak, so he went on, “Dawlish, the Auror,
let slip that Potter will not be moved until the thirtieth, the night before the boy turns
seventeen.”
Snape was smiling.
“My source told me that there are plans to lay a false trail; this must be it. No
doubt a Confundus Charm has been placed upon Dawlish. It would not be the first time;
he is known to be susceptible.”
“I assure you, my Lord, Dawlish seemed quite certain,” said Yaxley.
“If he has been Confunded, naturally he is certain,” said Snape. “I assure you,
Yaxley, the Auror Office will play no further part in the protection of Harry Potter. The
Order believes that we have infiltrated the Ministry.”
“The Order’s got one thing right, then, eh?” said a squat man sitting a short
distance from Yaxley; he gave a wheezy giggle that was echoed here and there along the
table.
Voldemort did not laugh. His gaze had wandered upward to the body revolving
slowly overhead, and he seemed to be lost in thought.
For more information and material, please visit Tai Lieu Du Hoc at
www.tailieuduhoc.org
“My Lord,” Yaxley went on, “Dawlish believes an entire party of Aurors will be
used to transfer the boy –“
Voldemort held up a large white hand, and Yaxley subsided at once, watching
resentfully as Voldemort turned back to Snape.
“Where are they going to hide the boy next?”
“At the home of one of the Order,” said Snape. “The place, according to the
source, has been given every protection that the Order and Ministry together could
provide. I think that there is little chance of taking him once he is there, my Lord, unless,
of course, the Ministry has fallen before next Saturday, which might give us the
opportunity to discover and undo enough of the enchantments to break through the rest.”
“Well, Yaxley?” Voldemort called down the table, the firelight glinting strangely
in his red eyes. “Will the Ministry have fallen by next Saturday?”
Once again, all heads turned. Yaxley squared his shoulders.
“My Lord, I have good news on that score. I have – with difficulty, and after great
effort – succeeded in placing an Imperius Curse upon Pius Thicknesse.”
Many of those sitting around Yaxley looked impressed; his neighbor, Dolohov, a
man with a long, twisted face, clapped him on the back.
“It is a start,” said Voldemort. “But Thicknesse is only one man. Scrimgeour must
be surrounded by our people before I act. One failed attempt on the Minister’s life will
set me back a long way.”
“Yes – my Lord, that is true – but you know, as Head of the Department of
Magical Law Enforcement, Thicknesse has regular contact not only with the Minister
himself, but also with the Heads of all the other Ministry departments. It will, I think, be
easy now that we have such a high-ranking official under our control, to subjugate the
others, and then they can all work together to bring Scrimgeour down.”
“As long as our friend Thicknesse is not discovered before he has converted the
rest,” said Voldemort. “At any rate, it remains unlikely that the Ministry will be mine
before next Saturday. If we cannot touch the boy at his destination, then it must be done
while he travels.”
“We are at an advantage there, my Lord,” said Yaxley, who seemed determined to
receive some portion of approval. “We now have several people planted within the
Department of Magical Transport. If Potter Apparates or uses the Floo Network, we shall
know immediately.”
“He will not do either,” said Snape. “The Order is eschewing any form of
transport that is controlled or regulated by the Ministry; they mistrust everything to do
with the place.”
“All the better,” said Voldemort. “He will have to move in the open. Easier to
take, by far.”
Again, Voldemort looked up at the slowly revolving body as he went on, “I shall
attend to the boy in person. There have been too many mistakes where Harry Potter is
concerned. Some of them have been my own. That Potter lives is due more to my errors
than to his triumphs.”
The company around the table watched Voldemort apprehensively, each of them,
by his or her expression, afraid that they might be blamed for Harry Potter’s continued
existence. Voldemort, however, seemed to be speaking more to himself than to any of
them, still addressing the unconscious body above him.
For more information and material, please visit Tai Lieu Du Hoc at
www.tailieuduhoc.org
“I have been careless, and so have been thwarted by luck and chance, those
wreckers of all but the best-laid plans. But I know better now. I understand those things
that I did not understand before. I must be the one to kill Harry Potter, and I shall be.”
At these words, seemingly in response to them, a sudden wail sounded, a terrible,
drawn-out cry of misery and pain. Many of those at the table looked downward, startled,
for the sound had seemed to issue from below their feet.
“Wormtail,” said Voldemort, with no change in his quiet, thoughtful tone, and
without removing his eyes from the revolving body above, “have I not spoken to you
about keeping our prisoner quiet?”
“Yes, m-my Lord,” gasped a small man halfway down the table, who had been
sitting so low in his chair that it appeared, at first glance, to be unoccupied. Now he
scrambled from his seat and scurried from the room, leaving nothing behind him but a
curious gleam of silver.
“As I was saying,” continued Voldemort, looking again at the tense faces of his
followers, “I understand better now. I shall need, for instance, to borrow a wand from one
of you before I go to kill Potter.”
The faces around him displayed nothing but shock; he might have announced that
he wanted to borrow one of their arms.
“No volunteers?” said Voldemort. “Let’s see … Lucius, I see no reason for you to
have a wand anymore.”
Lucius Malfoy looked up. His skin appeared yellowish and waxy in the firelight,
and his eyes were sunken and shadowed. When he spoke, his voice was hoarse.
“My Lord?”
“Your wand, Lucius. I require your wand.”
“I …”
Malfoy glanced sideways at his wife. She was staring straight ahead, quite as pale
as he was, her long blonde hair hanging down her back, but beneath the table her slim
fingers closed briefly on his wrist. At her touch, Malfoy put his hand into his robes,
withdrew a wand, and passed it along to Voldemort, who held it up in front of his red
eyes, examining it closely.
“What is it?”
“Elm, my Lord,” whispered Malfoy.
“And the core?”
“Dragon – dragon heartstring.”
“Good,” said Voldemort. He drew out his wand and compared the lengths. Lucius
Malfoy made an involuntary movement; for a fraction of a second, it seemed he expected
to receive Voldemort’s wand in exchange for his own. The gesture was not missed by
Voldemort, whose eyes widened maliciously.
“Give you my wand, Lucius? My wand?”
Some of the throng sniggered.
“I have given you your liberty, Lucius, is that not enough for you? But I have
noticed that you and your family seem less than happy of late … What is it about my
presence in your home that displaces you, Lucius?”
“Nothing – nothing, my Lord!”
“Such lies Lucius … “
For more information and material, please visit Tai Lieu Du Hoc at
www.tailieuduhoc.org
The soft voice seemed to hiss on even after the cruel mouth had stopped moving.
One or two of the wizards barely repressed a shudder as the hissing grew louder;
something heavy could be heard sliding across the floor beneath the table.
The huge snake emerged to climb slowly up Voldemort’s chair. It rose, seemingly
endlessly, and came to rest across Voldemort’s shoulders: its neck the thickness of a
man’s thigh; its eyes, with their vertical slits for pupils, unblinking. Voldemort stroked
the creature absently with long thin fingers, still looking at Lucius Malfoy.
“Why do the Malfoys look so unhappy with their lot? Is my return, my rise to
power, not the very thing they professed to desire for so many years?”
“Of course, my Lord,” said Lucius Malfoy. His hand shook as he wiped sweat
from his upper lip. “We did desire it – we do.”
To Malfoy’s left, his wife made an odd, stiff nod, her eyes averted from
Voldemort and the snake. To his right, his son, Draco, who had been gazing up at the
inert body overhead, glanced quickly at Voldemort and away again, terrified to make eye
contact.
“My Lord,” said a dark woman halfway down the table, her voice constricted with
emotion, “it is an honor to have you here, in our family’s house. There can be no higher
pleasure.”
She sat beside her sister, as unlike her in looks, with her dark hair and heavily
lidded eyes, as she was in bearing and demeanor; where Narcissa sat rigid and impassive,
Bellatrix leaned toward Voldemort, for mere words could not demonstrate her longing for
closeness.
“No higher pleasure,” repeated Voldemort, his head tilted a little to one side as he
considered Bellatrix. “That means a great deal, Bellatrix, from you.”
Her face flooded with color; her eyes welled with tears of delight.
“My Lord knows I speak nothing but the truth!”
“No higher pleasure … even compared with the happy event that, I hear, has
taken place in your family this week?”
She stared at him, her lips parted, evidently confused.
“I don’t know what you mean, my Lord.”
“I’m talking about your niece, Bellatrix. And yours, Lucius and Narcissa. She has
just married the werewolf, Remus Lupin. You must be so proud.”
There was an eruption of jeering laughter from around the table. Many leaned
forward to exchange gleeful looks; a few thumped the table with their fists. The giant
snake, disliking the disturbance, opened its mouth wide and hissed angrily, but the Death
Eaters did not hear it, so jubilant were they at Bellatrix and the Malfoys’ humiliation.
Bellatrix’s face, so recently flushed wit happiness, had turned an ugly, blotchy red.
“She is no niece of ours, my Lord,” she cried over the outpouring of mirth. “We –
Narcissa and I – have never set eyes on our sister since she married the Mudblood. This
brat has nothing to do with either of us, nor any beast she marries.”
“What say you, Draco?” asked Voldemort, and though his voice was quiet, it
carried clearly through the catcalls and jeers. “Will you babysit the cubs?”
The hilarity mounted; Draco Malfoy looked in terror at his father, who was
staring down into his own lap, then caught his mother’s eye. She shook her head almost
imperceptibly, then resumed her own deadpan stare at the opposite wall.
“Enough,” said Voldemort, stroking the angry snake. “Enough.”
For more information and material, please visit Tai Lieu Du Hoc at
www.tailieuduhoc.org
And the laughter died at once.
“Many of our oldest family trees become a little diseased over time,” he said as
Bellatrix gazed at him, breathless and imploring, “You must prune yours, must you not,
to keep it healthy? Cut away those parts that threaten the health of the rest.”
“Yes, my Lord,” whispered Bellatrix, and her eyes swam with tears of gratitude
again. “At the first chance!”
“You shall have it,” said Voldemort. “And in your family, so in the world … we
shall cut away the canker that infects us until only those of the true blood remain …”
Voldemort raised Lucius Malfoy’s wand, pointed it directly at the slowly
revolving figure suspended over the table, and gave it a tiny flick. The figure came to life
with a groan and began to struggle against invisible bonds.
“Do you recognize our guest, Severus?” asked Voldemort.
Snape raised his eyes to the upside down face. All of the Death Eaters were
looking up at the captive now, as though they had been given permission to show
curiosity. As she revolved to face the firelight, the woman said in a cracked and terrified
voice, “Severus! Help me!”
“Ah, yes,” said Snape as the prisoner turned slowly away again.
“And you, Draco?” asked Voldemort, stroking the snake’s snout with his wand-
free hand. Draco shook his head jerkily. Now that the woman had woken, he seemed
unable to look at her anymore.
“But you would not have taken her classes,” said Voldemort. “For those of you
who do not know, we are joined here tonight by Charity Burbage who, until recently,
taught at Hogwarts School of Witchcraft and Wizardry.”
There were small noises of comprehension around the table. A broad, hunched
woman with pointed teeth cackled.
“Yes … Professor Burbage taught the children of witches and wizards all about
Muggles … how they are not so different from us … “
One of the Death Eaters spat on the floor. Charity Burbage revolved to face Snape
again.
“Severus … please … please … “
“Silence,” said Voldemort, with another twitch of Malfoy’s wand, and Charity fell
silent as if gagged. “Not content with corrupting and polluting the minds of Wizarding
children, last week Professor Burbage wrote an impassioned defense of Mudbloods in the
Daily Prophet. Wizards, she says, must accept these thieves of their knowledge and
magic. The dwindling of the purebloods is, says Professor Burbage, a most desirable
circumstance … She would have us all mate with Muggles … or, no doubt, werewolves
… “
Nobody laughed this time. There was no mistaking the anger and contempt in
Voldemort’s voice. For the third time, Charity Burbage revolved to face Snape. Tears
were pouring from her eyes into her hair. Snape looked back at her, quite impassive, as
she turned slowly away from him again.
“Avada Kedavra”
The flash of green light illuminated every corner of the room. Charity fell, with a
resounding crash, onto the table below, which trembled and creaked. Several of the Death
Eaters leapt back in their chairs. Draco fell out of his onto the floor.
For more information and material, please visit Tai Lieu Du Hoc at
www.tailieuduhoc.org
“Dinner, Nagini,” said Voldemort softly, and the great snake swayed and slithered
from his shoulders onto the polished wood.

Chapter Two
In Memorandum

Harry was bleeding. Clutching his right hand in his left and swearing under his
breath, he shouldered open his bedroom door. There was a crunch of breaking china. He
had trodden on a cup of cold tea that had been sitting on the floor outside his bedroom
door.
"What the ?"
He looked around, the landing of number four, Privet Drive, was deserted.
Possibly the cup of tea was Dudley's idea of a clever booby trap. Keeping his bleeding
hand elevated, Harry scraped the fragments of cup together with the other hand and threw
them into the already crammed bin just visible inside his bedroom door. Then he tramped
across to the bathroom to run his finger under the tap.
It was stupid, pointless, irritating beyond belief that he still had four days left of
being unable to perform magic…but he had to admit to himself that this jagged cut in his
finger would have defeated him. He had never learned how to repair wounds, and now he
came to think of it – particularly in light of his immediate plans – this seemed a serious
flaw in his magical education. Making a mental note to ask Hermione how it was done,
he used a large wad of toilet paper to mop up as much of the tea as he could before
returning to his bedroom and slamming the door behind him.
Harry had spent the morning completely emptying his school trunk for the first
time since he had packed it six years ago. At the start of the intervening school years, he
had merely skimmed off the topmost three quarters of the contents and replaced or
updated them, leaving a layer of general debris at the bottom – old quills, desiccated
beetle eyes, single socks that no longer fit. Minutes previously, Harry had plunged his
hand into this mulch, experienced a stabbing pain in the fourth finger of his right hand,
and withdrawn it to see a lot of blood.
He now proceeded a little more cautiously. Kneeling down beside the trunk again,
he groped around in the bottom and, after retrieving an old badge that flickered feebly
between SUPPORT CEDRIC DIGGORY and POTTER STINKS, a cracked and worn-out
Sneakoscope, and a gold locket inside which a note signed R.A.B. had been hidden, he
finally discovered the sharp edge that had done the damage. He recognized it at once. It
was a two-inch-long fragment of the enchanted mirror that his dead godfather, Sirius, had
given him. Harry laid it aside and felt cautiously around the trunk for the rest, but nothing
For more information and material, please visit Tai Lieu Du Hoc at
www.tailieuduhoc.org
more remained of his godfather's last gift except powdered glass, which clung to the
deepest layer of debris like glittering grit.
Harry sat up and examined the jagged piece on which he had cut himself, seeing
nothing but his own bright green eye reflected back at him. Then he placed the fragment
on top of that morning's Daily prophet, which lay unread on the bed, and attempted to
stem the sudden upsurge of bitter memories, the stabs of regret and of longing the
discovery of the broken mirror had occasioned, by attacking the rest of the rubbish in the
trunk.
It took another hour to empty it completely, throw away the useless items, and
sort the remainder in piles according to whether or not he would need them from now on.
His school and Quidditch robes, cauldron, parchment, quills, and most of his textbooks
were piled in a corner, to be left behind. He wondered what his aunt and uncle would do
with them; burn them in the dead of night, probably, as if they were evidence of some
dreadful crime. His Muggle clothing, Invisibility Cloak, potion-making kit, certain books,
the photograph album Hagrid had once given him, a stack of letters, and his wand had
been repacked into an old rucksack. In a front pocket were the Marauder's Map and the
locket with the note signed R.A.B. inside it. The locket was accorded this place of honor
not because it was valuable – in all usual senses it was worthless – but because of what it
had cost to attain it.
This left a sizable stack of newspapers sitting on his desk beside his snowy owl,
Hedwig: one for each of the days Harry had spent at Privet Drive this summer.
He got up off the floor, stretched, and moved across to his desk. Hedwig made no
movement as he began to flick through newspapers, throwing them into the rubbish pile
one by one. The owl was asleep or else faking; she was angry with Harry about the
limited amount of time she was allowed out of her cage at the moment.
As he neared the bottom of the pile of newspapers, Harry slowed down, searching
for one particular issue that he knew had arrived shortly after he had returned to Privet
Drive for the summer; he remembered that there had been a small mention on the front
about the resignation of Charity Burbage, the Muggle Studies teacher at Hogwarts. At
last he found it. Turning to page ten, he sank into his desk chair and reread the article he
had been looking for.

ALBUS DUMBLEDORE REMEMBERED
By Elphias Doge
I met Albus Dumbledore at the age of eleven, on our first day at Hogwarts. Our
mutual attraction was undoubtedly due to the fact that we both felt ourselves to be
outsiders. I had contracted dragon pox shortly before arriving at school, and while
For more information and material, please visit Tai Lieu Du Hoc at
www.tailieuduhoc.org
I was no longer contagious, my pock-marked visage and greenish hue did not
encourage many to approach me. For his part, Albus had arrived at Hogwarts
under the burden of unwanted notoriety. Scarcely a year previously, his father,
Percival, had been convicted of a savage and well-publicized attack upon three
young Muggles.
Albus never attempted to deny that his father (who was to die in Azkaban) had
committed this crime; on the contrary, when I plucked up courage to ask him, he
assured me that he knew his father to be guilty. Beyond that, Dumbledore refused
to speak of the sad business, though many attempted to make him do so. Some,
indeed, were disposed to praise his father's action and assumed that Albus too was
a Muggle-hater. They could not have been more mistaken: As anybody who knew
Albus would attest, he never revealed the remotest anti-Muggle tendency. Indeed,
his determined support for Muggle rights gained him many enemies in subsequent
years.
In a matter of months, however, Albus's own fame had begun to eclipse that
of his father. By the end of his first year he would never again be known as the
son of a Muggle-hater, but as nothing more or less than the most brilliant student
ever seen at the school. Those of us who were privileged to be his friends
benefited from his example, not to mention his help and encouragement, with
which he was always generous. He confessed to me later in life that he knew even
then that his greatest pleasure lay in teaching.
He not only won every prize of note that the school offered, he was soon in
regular correspondence with the most notable magical names of the day, including
Nicolas Flamel, the celebrated alchemist; Bathilda Bagshot, the noted historian;
and Adalbert Waffling, the magical theoretician. Several of his papers found their
way into learned publications such as Transfiguration Today, Challenges in
Charming, and The Practical Potioneer. Dumbledore's future career seemed
likely to be meteoric, and the only question that remained was when he would
become Minister of Magic. Though it was often predicted in later years that he
was on the point of taking the job, however, he never had Ministerial ambitions.
Three years after we had started at Hogwarts, Albus's brother, Aberforth,
arrived at school. They were not alike: Aberforth was never bookish and, unlike
Albus, preferred to settle arguments by dueling rather than through reasoned
discussion. However, it is quite wrong to suggest, as some have, that the brothers
were not friends. They rubbed along as comfortably as two such different boys
could do. In fairness to Aberforth, it must be admitted that living in Albus's
shadow cannot have been an altogether comfortable experience. Being continually
outshone was an occupational hazard of being his friend and cannot have been
any more pleasurable as a brother. When Albus and I left Hogwarts we intended
to take the then-traditional tour of the world together, visiting and observing
foreign wizards, before pursuing our separate careers. However, tragedy
intervened. On the very eve of our trip, Albus's mother, Kendra, died, leaving
For more information and material, please visit Tai Lieu Du Hoc at
www.tailieuduhoc.org
Albus the head, and sole breadwinner, of the family. I postponed my departure
long enough to pay my respects at Kendra's funeral, then left for what was now to
be a solitary journey. With a younger brother and sister to care for, and little gold
left to them, there could no longer be any question of Albus accompanying me.
That was the period of our lives when we had least contact. I wrote to Albus,
describing, perhaps insensitively, the wonders of my journey, from narrow
escapes from chimaeras in Greece to the experiments of the Egyptian alchemists.
His letters told me little of his day-to-day life, which I guessed to be frustratingly
dull for such a brilliant wizard. Immersed in my own experiences, it was with
horror that I heard, toward the end of my year's travels, that another tragedy had
struck the Dumbledores: the death of his sister, Ariana.
Though Ariana had been in poor health for a long time, the blow, coming so
soon after the loss of their mother, had a profound effect on both of her brothers.
All those closest to Albus – and I count myself one of that lucky number – agree
that Ariana's death, and Albus's feeling of personal responsibility for it (though, of
course, he was guiltless), left their mark upon him forevermore.
I returned home to find a young man who had experienced a much older
person's suffering. Albus was more reserved than before, and much less light-
hearted. To add to his misery, the loss of Ariana had led, not to a renewed
closeness between Albus and Aberforth, but to an estrangement. (In time this
would lift – in later years they reestablished, if not a close relationship, then
certainly a cordial one.) However, he rarely spoke of his parents or of Ariana from
then on, and his friends learned not to mention them.
Other quills will describe the triumphs of the following years. Dumbledore's
innumerable contributions to the store of Wizarding knowledge, including his
discovery of the twelve uses of dragon's blood, will benefit generations to come,
as will the wisdom he displayed in the many judgments while Chief Warlock of
the Wizengamot. They say, still, that no Wizarding duel ever matched that
between Dumbledore and Grindelwald in 1945. Those who witnessed it have
written of the terror and the awe they felt as they watched these two extraordinary
wizards to battle. Dumbledore's triumph, and its consequences for the Wizarding
world, are considered a turning point in magical history to match the introduction
of the International Statute of Secrecy or the downfall of He-Who-Must-Not-Be-
Named.
Albus Dumbledore was never proud or vain; he could find something to value
in anyone, however apparently insignificant or wretched, and I believe that his
early losses endowed him with great humanity and sympathy. I shall miss his
friendship more than I can say, but my loss is nothing compared to the Wizarding
world's. That he was the most inspiring and best loved of all Hogwarts
headmasters cannot be in question. He died as he lived: working always for the
For more information and material, please visit Tai Lieu Du Hoc at
www.tailieuduhoc.org
greater good and, to his last hour, as willing to stretch out a hand to a small boy
with dragon pox as he was on the day I met him.

Harry finished reading, but continued to gaze at the picture accompanying the
obituary. Dumbledore was wearing his familiar, kindly smile, but as he peered over the
top of his half-moon spectacles, he gave the impression, even in newsprint, of X-raying
Harry, whose sadness mingled with a sense of humiliation.
He had thought he knew Dumbledore quite well, but ever since reading this
obituary he had been forced to recognize that he had barely known him at all. Never once
had he imagined Dumbledore's childhood or youth; it was as though he had sprung into
being as Harry had known him, venerable and silver-haired and old. The idea of a
teenage Dumbledore was simply odd, like trying to imagine a stupid Hermione or a
friendly Blast-Ended Skrewt.
He had never thought to ask Dumbledore about his past. No doubt it would have
felt strange, impertinent even, but after all it had been common knowledge that
Dumbledore had taken part in that legendary duel with Grindelwald, and Harry had not
thought to ask Dumbledore what that had been like, nor about any of his other famous
achievements. No, they had always discussed Harry, Harry's past, Harry's future, Harry's
plans… and it seemed to Harry now, despite the fact that his future was so dangerous and
so uncertain, that he had missed irreplaceable opportunities when he had failed to ask
Dumbledore more about himself, even though the only personal question he had ever
asked his headmaster was also the only one he suspected that Dumbledore had not
answered honestly:
"What do you see when you look in the mirror?"
"I? I see myself holding a pair of thick, woolen socks."
After several minutes' thought, Harry tore the obituary out of the Prophet, folded
it carefully, and tucked it inside the first volume of Practical Defensive Magic and its
Use against the Dark Arts. Then he threw the rest of the newspaper onto the rubbish pile
and turned to face the room. It was much tidier. The only things left out of place were
today's Daily Prophet, still lying on the bed, and on top of it, the piece of broken mirror.
Harry moved across the room, slid the mirror fragment off today's Prophet, and
unfolded the newspaper. He had merely glanced at the headline when he had taken the
rolled-up paper from the delivery owl early that morning and thrown it aside, after noting
that it said nothing about Voldemort. Harry was sure that the Ministry was leaning on the
Prophet to suppress news about Voldemort. It was only now, therefore, that he saw what
he had missed.
For more information and material, please visit Tai Lieu Du Hoc at
www.tailieuduhoc.org

MBA trong tầm tay - Marketing (phần 1)


LINK DOWNLOAD MIỄN PHÍ TÀI LIỆU "MBA trong tầm tay - Marketing (phần 1)": http://123doc.vn/document/570129-mba-trong-tam-tay-marketing-phan-1.htm


MBA trong tầm tay - Marketing
(Phần 1)

Business World Portal xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc, đặc biệt là những
người đang công tác trong lĩnh vực Marketing, một phần trích đoạn từ cuốn "
The
MBA Portable in Marketing" (
MBA trong tầm tay - chủ đề Marketing), sách do NXB
Trẻ ấn hành, tháng 11/2007.
THÁCH THỨC CỦA THỊ TRƯỜNG QUỐC TẾ
Đây là những chiến hào, và là nơi chúng ta lao vào chiến đấu.
-
Horace Whittlesey, Tổng giám đốc phụ trách
thị trường Trung Quốc của American Standard Inc.
1

Nhà vệ sinh cũng chỉ là nhà vệ sinh. Bí quyết nằm ở chỗ thiết lập
hệ thống phân phối và chiến dịch marketing tốt nhất.
-Koichi Moda, Chủ tịch chi nhánh
Trung Quốc của Toto Ltd.
2
Điều này thật ra rất đơn giản. Khi thị trường Trung Quốc rộng lớn bắt đầu chấp
nhận hệ thống ống nước kiểu phương Tây, thì cũng là lúc bồn vệ sinh kiểu ngồi được
chấp nhận. Và bất kỳ một nhà kinh doanh nào đến thăm Trung Quốc cũng sẽ đồng ý
rằng đó là một cuộc cách mạng đáng giá hơn cả một cuốn “Sách đỏ” (cuốn sách trích
dẫn các bài phát biểu của chủ tịch Mao Trạch Đông
http://en.wikipedia.org/wiki/The_Little_Red_Book). Tuy vậy, cũng có điều gì đó
không mấy thoải mái khi phải ngồi xổm trên một cái lỗ trống trên sàn nhà vệ sinh công
cộng - đặc biệt là khi có đầy những chất thải có thể gây bệnh của một thiết bị được sử
dụng bởi hàng chục ngàn lượt nguời một ngày. Phải có cách nào đó tốt hơn.
Ít nhất đó cũng là những gì mà các nhà nhìn xa trông rộng của hai công ty sản
xuất bồn vệ sinh hàng đầu thế giới nghĩ đến. American Standard, công ty hàng đầu của
Mỹ, đang dồn nỗ lực để khai phá thị trường Trung Quốc, và các bồn cầu của công ty
này hiện đang được sử dụng tại các căn hộ và toà nhà mới ở Trung Quốc. Tuy nhiên,
Toto Ltd., một nhà sản xuất dẫn đầu thị trường Nhật Bản, cũng đang lấn sang thị
trường Trung Quốc một cách mạnh mẽ. Đây là một cuộc đối đầu (theo cách chơi chữ
head to head) bởi họ cạnh tranh để giành phần thắng trên một thị trường thiết bị vệ
sinh có thể gọi là lớn nhất và tăng trưởng nhanh nhất thế giới.
Bên nào sẽ thắng? Cả hai đều làm ra những mặt hàng tương tự nhau, được thiết
kế thành các sản phẩm giá rẻ và đủ nhẹ để có thể nhập khẩu, và sử dụng luợng nước
tối thiểu ở một quốc gia có dân số đông đến nỗi theo tập quán mỗi người dân trung
bình sử dụng lượng nuớc sạch trong một ngày ít hơn trung bình mỗi người dân Mỹ
hoặc Nhật dội nước bồn cầu. Và cả hai đều sản xuất cho thị trường Trung Quốc từ
nước láng giềng Thái Lan và các nước châu Á khác nơi mà giá nhân công rẻ giữ cho
giá sản phẩm thích hợp với thị trường Trung Quốc. Vì thế, những sự khác biệt lớn nhất
giữa hai đối thủ nằm ở cách thức họ tiếp thị các sản phẩm tương tự nhau ở thị trường
Trung Quốc – các chiến lược phân phối, bán hàng, quảng cáo, xây dựng mới quan hệ
với các khách hàng lớn, và đạt được các hợp đồng quan trọng đối với các khu nhà ở
mới. Như những gì mà ông Noda của công ty Toto nói ở phần mở đầu chương này,
“Bí quyết nằm ở việc thiết lập hệ thống phân phối và chiến dịch marketing tốt nhất”.
Hay là có phải vậy không? Có nhiều thủ thuật để marketing ra thị trường thế
giới. Chẳng hạn như bạn có thể đầu tư vào một hệ thống phân phối tốt nhất và lớn
nhất, và một chiến dịch quảng cáo hùng hậu nhất, và vẫn dành nhiều thời gian cho nó.
Hãy xem nỗ lực của Nike để chiếm thị phần thị trường quần áo và giày đá bóng của
châu Âu, được báo trước bằng các mẩu quảng cáo in đậm rằng, “Hãy rào các sân vận
động của bạn. Giấu các cúp của bạn. Đầu tư vào chất khử mùi. Bởi vì châu Á và Mỹ
Latin đã bị giày xéo, cho nên châu Âu cũng sẽ … Thế giới đã được cảnh báo.” Thái độ
trịch thượng này góp phần cho sự thất bại của Nike, tính cách của nguời Mỹ - không
phải lúc nào cũng tỏ ra có hiệu quả ở các nền văn hóa khác. Chiến dịch đó đã không
thành công và Nike đang cố tìm ra cách thức khôn khéo hơn để tiếp cận thị trường
bóng đá châu Âu. Theo như Philip Knight, chủ tịch của Nike, “Hiện tại chúng tôi phải
thêm vào một phong cách theo kiểu Liên hiệp quốc, một công việc khá khó khăn.”
3

Ngay cả sự mạnh mẽ và ấn tượng nhất của các thương hiệu toàn cầu cũng có thể bị sảy
chân trên thị trường nước ngoài. Mỗi thị tường có đặc điểm riêng, mỗi nền văn hóa có
tính chất tinh tế và nhiều mặt, và mỗi nuớc có các điều kiện marketing khác nhau, từ
việc cạnh tranh của các đối thủ nước sở tại đến thói quen mua sắm của người tiêu dùng
và các kiểu mẫu hành vi khác. Tại Trung Quốc, việc giáo dục người tiêu dùng là một
phần trong nỗ lực bán các bồn vệ sinh dạng ngồi, đối với nhiều người chưa bao giờ sử
dụng chúng. Ở Mỹ đã rất lâu rồi các nhà sản xuất và tiếp thị bồn vệ sinh không cần
phải dạy người tiêu dùng cách sử dụng sản phẩm của họ. Cần phải có sự chuyển hướng
tập trung, một viễn cảnh mới, để có thể thành công ở thị trường Trung Quốc. Tuy
American Standard có bước khởi đầu không tốt nhưng có khả năng sẽ kết thúc thắng
lợi.
Mặt khác, không có gì là ngạc nhiên khi một ngày nào đó một đối thủ thứ ba sẽ
xuất hiện và lấn át cả American Standard và Toto ở thị trường Trung Quốc. Đối thủ
nào vậy? Chúng tôi không chắc chắn nhưng có thể đưa ra cho bạn vài manh mối. Thứ
nhất, đó sẽ là một công ty của Trung Quốc. Thứ hai, công ty đó sẽ sử dụng các thiết kế
hiện đại và các phương pháp sản xuất của American Standard và Toto. Và thứ ba, họ
sẽ cải tiến chúng theo cách thức khôn khéo, sao cho có thể tạo ra sản phẩm rẻ hơn và
thích hợp cho thị trường nội địa hơn.
Đây chỉ là những gì chúng tôi cố gắng tiên đoán; chúng tôi không thật sự kinh
doanh thiết bị vệ sinh ở thị trường Trung Quốc. Tuy nhiên, chúng tôi nhận thấy tình
trạng tương tự xảy ra ở các công ty ngoại quốc hàng đầu trong một thị trường đang
phát triển một cách nhanh chóng – nơi thường chấm dứt cuộc đọ sức giữa các thương
hiệu toàn cầu và các thương hiệu mới nổi trong nước trong thời gian dài.
Để làm cho sản phẩm của bạn tồn tại lâu dài ở một nuớc khác là một việc khó –
nhưng hoàn toàn
có thể, như chúng ta sẽ thấy ở chương này. Và đặc biệt là đối với
nhiều công ty của Mỹ thì thị trường nước ngoài là một nguồn quan trọng cho sự tăng
trưởng doanh số và lợi nhuận trong những năm gần đây. Sự tăng trưởng xuất khẩu của
Mỹ bắt đầu từ nửa đầu thập niên 1990, với doanh số bán hàng tính bằng đô-la tăng
52% giữa năm 1990 và 1995. Sự tăng trưởng với tốc độ tương tự còn tiếp tục đến cuối
thập niên 1990, chỉ chậm lại khi đồng đô-la Mỹ giảm sức mạnh. Đối với nhiều công ty
của Mỹ, thập niên 1990 là một thập niên quốc tế, là khoảng thời gian mà họ khám phá
ra cách thức biến dòng tiền từ nước ngoài thành một cơn lũ.
Đối với Whirlpool, nhà sản xuất các thiết bị gia dụng có trụ sở đặt tại Mỹ, thập
niên vừa rồi (1990) là một sự biến chuyển - từ một công ty tầm cỡ quốc gia ít chú ý
đến xuất khẩu sang một công ty ngày càng mang tính toàn cầu trong các hoạt động và
triết lý kinh doanh. Câu chuyện của Whirlpool - một kiểu mẫu marketing quốc tế thành
công - được bắt đầu với một nhận thức rõ ràng rằng sự tăng trưởng trong lương lai sẽ
đến từ nước ngoài. Theo David Whitwam, Tổng giám đốc điều hành của Whirlpool,
giữa những năm 1980 họ đã bắt đầu một quá trình chuyển Whirlpool từ một công ty
thành công phần lớn ở nội địa, khá bảo thủ thành một công ty dẫn đầu ngành thiết bị
gia dụng trên toàn thế giới. Họ khởi đầu sự chuyển hướng này vì họ thấy được một
tương lai đầy khó khăn, “không có sự tăng trưởng” trên một thị trường Mỹ bão hòa và
cạnh tranh gay gắt. Ngày nay Whilpool sản xuất ở 11 quốc gia và có sản phẩm tại trên
120 nước. Họ là nhà dẫn đầu ở thị trường Bắc Mỹ và toàn bộ châu Mỹ Latin, đứng thứ
ba ở châu Âu, và là nhà sản xuất và bán hàng phương Tây lớn nhất châu Á.
4
Tuy nhiên
bạn không cần phải là một người khổng lồ như Whirlpool để có thể được lợi từ
marketing quốc tế. Nhiều công ty xuất khẩu lớn của Mỹ khởi đầu là các công ty có quy
mô vừa và nhỏ, là các công ty mà trước đây họ chưa có thời gian để nghĩ đến thị
trường nước ngoài. Đối với phần đông trong số họ, thập niên 1980 là một cuộc đánh
thức mạnh mẽ, khi thị trường nội địa bị tràn ngập bởi hàng hóa của các nhà sản xuất từ
châu Á và Mỹ Latin đã đánh bại họ hoặc là về chất lượng hoặc giá - hoặc đôi khi là cả
hai. Việc đó kéo dài một khoảng thời gian, nhưng các đối thủ cạnh tranh toàn cầu mới
này dần đã làm thay đổi quan điểm chung của các nhà marketing Mỹ.
Những chiếc xe đạp Flying Pigeon
Công ty Xe Đạp Flying Pigeon (Bồ Câu Cất Cánh) là một trong những nhà sản
xuất xe đạp lớn của Trung Quốc – và là một trong những công ty quốc doanh đầu tiên
ở nước này có ý định chuyển hướng marketing. Sự dịch chuyển từ định hướng sản
xuất cứng nhắc sang hướng vào mong muốn của khách hàng là một cuộc di cư mà sẽ
phải được hàng trăm các nhà sản xuất quốc doanh ở các nuớc như Trung Quốc, Liên
bang Nga, Đông Đức (cũ), Ba lan, Hungary, Công hòa Séc & Slovakia, Bulgaria và
Tiệp Khắc thực hiện. (Tuy nhiên ở Romania hay Albania chỉ là bước khởi đầu của
cuộc cải cách.) Những rào cản mà các công ty này gặp phải cũng tương tự như những
gì các công ty phương Tây phải đối mặt khi hoạt động kinh doanh ở các nước này.
Lời quả quyết của Henry Ford rằng “Họ có thể sơn xe bất cứ màu gì mà họ
thích miễn là nó màu đen,” đã không tồn tại được lâu khi phải đối mặt với các đối thủ
sản xuất xe hơi cạnh tranh khác. Ngày nay chúng ta thấy nguời tiêu dùng hoàn toàn có
thể lựa chọn những chiếc xe đạp với nhiều màu sắc và kiểu dáng khác nhau. Tuy nhiên
những chiếc xe đạp Flying Pigeon đã luôn là màu đen – cho đến tháng 9/1990, khi mà
một lượng tồn kho 2 triệu chiếx xe màu đen đã thuyết phục các nhà quản lý rằng việc
sản xuất thêm những chiếc xe tương tự như vậy thì không phải là một ý hay. Không ai
muốn mua xe đạp màu đen nữa. Vì thế Flying Pigeon đã giới thiệu ra thị trường loại xe
đạp màu đỏ và vàng, và bước chân, mặc dù chậm, vào giai đoạn hiện đại của
marketing. Theo tờ
News and World Report của Mỹ, “Sự cải tiến đơn giản này đã giúp
doanh số của Flying Pigeon cất cánh.”
5

Đầu tiên, thế giới bên ngoài hiện hữu như một mối đe doạ đang tăng lên đối với
thị trường nội địa – và hiện nay vẫn thế. Và rồi với nhiều người họ đã đạt đến mức
nhận thức thứ hai - họ bắt đầu xem sự toàn cầu hóa trên thị trường không chỉ là một
mối hiểm họa, mà còn là một cơ hội hiếm thấy. Hãy xem trường hợp công ty gia đình
Red Spot Paint & Varnish ở Evansville, Indiana. Doanh số toàn cầu của công ty sản
xuất sơn ôtô này gần như đi từ con số không lên 20% tổng doanh số trong thời gian
không đến một thập niên. Người chủ và là nhà điều hành công ty đã từng xử lý các
đơn hàng của nước ngoài tại bàn làm việc của ông vào mỗi sáng chủ nhật. Bây giờ thì
cần phải có một phòng ban thật sự để theo kịp với sự tăng trưởng kinh doanh quốc tế
của công ty.
6


PHẠM VI CHỌN LỰA TRONG MARKETING QUỐC TẾ
Nếu một công ty của Mỹ quyết định bán các sản phẩm của họ ở Trung Quốc
(hay ở bất kỳ nước nào khác) thì họ phải bắt đầu như thế nào? Có nhiều cách để một
công ty tham gia marketing quốc tế. Minh họa 3.1 chỉ ra rằng sự tham gia của một
công ty vào thị trường nước ngoài có mức độ từ thụ động cho đến toàn diện. Có lẽ
hình thức tham gia phổ biến nhầt, ít nhất là đối với các công ty Mỹ, là thụ động. Công
ty không chủ động tìm kiếm cơ hội kinh doanh quốc tế và không nhạy cảm một cách
đặc biệt với nhu cầu của thị trường thế giới. Một công ty sản xuất đồ chơi nhỏ của Đức
bán các sản phẩm của họ ở thị trường giáng sinh Nuremberg 400 năm tuổi (nơi mà
người mua đến từ khắp nơi trên thế giới) là một nhà marketing quốc tế thụ động. Nếu
một người mua hàng là người Pháp liên hệ với nhà sản xuất, thì nhà sản xuất đồ chơi
này sẽ muốn thực hiện loại đơn hàng-đặt-một-lần, mà không chắc sẽ xem xét một cách
có hệ thống các cơ hội trên thị trường quốc tế như là một phần của chiến lược dài hạn.
MINH HỌA 3.1 Các mức độ tham gia marketing quốc tế
1. Thụ động: Không chủ động tìm kiếm cơ hội kinh doanh quốc tế.
2. Xuất khẩu gián tiếp: Bán cho khách hàng nội địa, một vài trong số họ bán ra
nước ngoài.
3. Xuất khẩu trực tiếp: Bản thân công ty bán hàng cho khách hàng quốc tế.
4. Tham gia không có đầu tư: Sử dụng nguồn tài chính của các đối tác ở các
nuớc sở tại để thiết lập các cơ sở sản xuất ở đó.
5. Tham gia có đầu tư: Sử dụng vốn của chính mình để thiết lập các cơ sở sản
xuất ở các nước sở tại.
6. Họat động đa quốc gia: Xem thế giới như là một tập hợp các thị trường và
các nguồn cung cấp.

Các nhà xuất khẩu gián tiếp là những người tham gia ở cấp chủ động hơn, họ
chủ yếu bán cho các khách hàng nội địa, trong số những khách hàng này có những
công ty có khả năng xuất khẩu. Một vài tổ chức hoạt động như là một cơ quan xuất
khẩu cho các công ty khác, ít liên quan đến xuất khẩu hơn. Những tổ chức kiểu như
thế này được gọi là các thương gia xuất khẩu hoặc các nhà môi giới xuất khẩu. Người
ta có thể sử dụng các công ty này trên cơ sở một lần hoặc liên tục, tùy theo ý thích của
công ty sản xuất.
Các hình thức khác nhau của xuất khẩu trực tiếp thể hiện cấp độ cao hơn khi
một công ty tham gia marketing quốc tế. Một công ty có thể có phòng xuất khẩu hoặc
có thể bán hàng cho một nhà nhập khẩu ở một nước khác; dù thực hiện theo cách nào
thì công ty cũng xem thị trường thế giới là một cơ hội lâu dài đối với doanh số và lợi
nhuận của mình. Nhiều tổ chức tham gia marketing quốc tế chỉ ở mức độ xuất khẩu.
Thực ra, đối với các công ty vừa và nhỏ, đây có thể là chiến lược tốt nhất.
Mức tiếp theo trong các cấp độ tham gia từ thụ động đến toàn diện là tham gia
mà không có đầu tư. Một công ty có thể cấp phép bán một loại sản phẩm, thiết lập một
tổ chức nhượng quyền, hoặc ký kết hợp đồng với các đối tác nước ngoài để sản xuất
hoặc marketing sản phẩm ở nước của họ. Ví dụ, AT&T đã ký hợp đồng hợp tác với
Compagnie Generale d’Electricite (CGE) trong đó AT&T giúp công ty của Pháp này
bán thiết bị tổng đài điện thoại kỹ thuật số của họ ở Mỹ. AT&T cũng đồng ý mua một
lượng thiết bị trị giá 200 triệu đô-la của CGE trong thời hạn bốn năm. Đối lại AT&T
được 16% thị trường tổng đài điện thoại của Pháp với doanh thu hàng năm khoảng 150
triệu đô-la bằng cách nhờ công ty Pháp này tiếp thị sản phẩm của AT&T ở Pháp.
Đầu tư ra nước ngoài là cấp độ tham gia cao hơn nữa trong marketing quốc tế.
Một khi thị trường trở nên đủ quan trọng hoặc một công ty được nước sở tại ưu đãi
khuyến khích, thì công ty có thể quyết định đầu tư vốn vào các cơ sở vật chất ở nước
ngoài. Có nhiều hình thức đầu tư ra nước ngoài, từ liên doanh cho đến sở hữu hoàn
toàn. Liên doanh là chiến lược hữu ích giúp các công ty thâm nhập mạng lưới phân
phối ở các nước mới và giải quyết vấn đề chi phí của các dự án sản xuất và phát triển
trên quy mô lớn. Tại Nam Mỹ, Ford đã cùng với công ty Volkswagen của Tây Đức lập
nên Autolatina; công ty này sẽ sản xuất cả xe VW và Ford trên cùng một dây chuyền
của một nhà máy trước đây do Ford sở hữu. Để có thể thành công thì các liên doanh
phải bổ sung cho nhau các kỹ năng của mỗi bên.
Cấp độ tham gia marketing quốc tế cao nhất là cấp độ của các công ty đa quốc
gia (Multinational Corporations - MNCs), ở đó không có sự phân biệt giữa thị trường
nội địa và nước ngoài. Một công ty đa quốc gia sẽ có trụ sở đặt ở một nước, gọi là
quốc gia mẹ, và sản xuất hàng hóa và/hoặc dịch vụ ở một hoặc các nước khác, gọi là
nước sở tại. Các MNC đưa ra mọi quyết định dựa trên một khuôn khổ toàn cầu, xem
thế giới như là một tập hợp của các thị trường và các nguồn cung cấp thay thế cho
nhau, và là những nơi đặt các cơ sở sản xuất và phân phối. Những công ty như thế này
hoạt động hướng vào việc phát triển các sản phẩm được tiêu chuẩn hóa mà có thể được
thay đổi để đáp ứng các nhu cầu riêng biệt ở các nước khác nhau. IBM theo đuổi chiến
lược này. Một nhà lãnh đạo của IBM đã nói, “Ý tưởng khái quát của chúng tôi là phát
triển một dây chuyền sản xuất toàn cầu. Mỗi phòng phát triển sẽ có trách nhiệm từ lúc
bắt đầu đến khi kết thúc. Phòng này cũng chịu trách nhiệm xác định các yêu cầu của
khách hàng trên toàn thế giới, bất kể phòng này tọa lạc ở địa điểm nào. Điều quan
trọng là ý tưởng về khả năng thích nghi được đưa vào sản phẩm.”
7
Vì thế IBM có thể
điều chỉnh các sản phẩm thích ứng thị trường địa phương. Chẳng hạn như các bàn
phím đều có thể thay đổi để đáp ứng nhu cầu sử dụng các ngôn ngữ khác nhau. Chỉ
riêng châu Âu phải cần đến 20 bàn phím loại này.
Một vấn đề thú vị phát sinh liên quan đến việc thuê nhân viên cho các văn
phòng nước ngoài của các công ty đa quốc gia. Nếu họ chỉ thuê người địa phương thì
các nhà quản lý lo ngại rằng họ sẽ không có được môi trường kinh doanh quốc tế vì
mỗi văn phòng sẽ bị tách biệt bởi rào cản ngôn ngữ, văn hóa và sự thiếu kinh nghiệm
đối với trụ sở chính hoặc văn phòng ở các nước khác. Không có một nền văn hóa bao
quát toàn thể công ty. Vì vậy xu hướng là ít nhất phải thuê người ở các vị trí quản lý là
“người nhà”, tạo ra một đội ngũ các nhà quản lý và marketing toàn cầu thật sự. Tuy
nhiên xu hướng này cũng gặp phải một số vấn đề. Đối với những nguời mới bắt đầu,
đó là vấn đề chi phí. Chi phí thư tín quốc tế trung bình trong ba năm đã tiêu tốn của
một công ty hết 1 triệu đô-la. Và 50% trong số các chuyển phát ra nước ngoài đó
không được đảm bảo hoàn thành – chúng không đến được đích hoặc được phát trở lại
văn phòng gửi.
8
Sự khác biệt về văn hóa và sự xa cách gia đình và bạn bè cũng gây
thiệt hại. Hơn nữa, nếu các công ty thuê quá nhiều nhân viên của nuớc mình cho các
hoạt động ở nước ngoài thì họ sẽ không tận dụng được tài năng và kiến thức của nguồn
lao động nước ngoài. Vì thế, việc thuê lao động ở các công ty đa quốc gia mang tính
phức tạp bởi cần phải tạo sự cân bằng tế nhị giữa một mặt là duy trì tính liên tục trong
công ty và mặt khác là thích nghi với những điều kiện của địa phương.
Cắm cờ hay Toàn cầu hóa thật sự?
Việc trở thành một công ty toàn cầu không đơn thuần chỉ là mở các văn phòng
ở nước ngoài. Đó là một lối sống, trong dó cả thế giới được xem là một nguồn tạo ra
những cơ hội và nguy cơ, trong đó quả địa cầu được chà xát một cách đều đặn bởi sự
tìm kiếm nơi tốt nhất để thực hiện mỗi chức năng kinh doanh. Whirlpool là một minh
họa cho triết lý này theo cách tiếp cận marketing quốc tế của họ. Đó là lý do tại sao
David Whitwam, Tổng giám đốc điều hành Whirlpool, nhìn thấy nhiều cách tiếp cận
chiến lược đa quốc gia – nhưng chỉ có một cách “đúng”. Ông lập luận rằng trên thực tế
hầu hết các nhà sản xuất quốc tế không phải là toàn cầu thật sự:
Họ là những gì mà tôi gọi là những người cắm cờ. Họ có thể có hoặc thiết lập
các công ty trên toàn thế giới, nhưng các bộ phận trong khu vực hoặc quốc gia vẫn
hoạt động như một thực thể tự trị. Trong kỷ nguyên ngày nay, bạn không thể điều hành
một công ty theo cách đó mà lại muốn đạt được lợi thế cạnh tranh lâu dài. Đối với tôi,
“lợi thế cạnh tranh” nghĩa là có công nghệ và quy trình tốt nhất để thiết kế, sản xuất,
bán, và cung cấp dịch vụ cho các sản phẩm của bạn với chi phí thấp nhất có thể. Tầm
nhìn của chúng tôi tại Whirlpool là hòa nhập các công ty năng động của chúng tôi vào
bất cứ đâu có thể, sao cho kỹ năng tốt nhất của chúng tôi trong bất kỳ phạm vi nào
được giao – dù là công nghệ làm lạnh, các hệ thống báo cáo tài chính, hay chiến lược
phân phối - đều không bị giới hạn ở một địa điểm hoặc bộ phận nào đó.
9
Công ty quốc tế thụ động, mặc dù khá phổ biến, không thể thật sự cạnh tranh
trên toàn cầu. Nó không thể chống đỡ thách thức của các thị trường quốc tế. Vì thế các
công ty bắt đầu bằng việc tham gia một cách thụ động thường sẽ nâng dần cấp độ - có
lẽ thậm chí sẽ phát triển một kiểu hội nhập các hoạt động toàn cầu như kiểu của
Whirlpool ngày nay. Để tham gia marketing quốc tế một cách thật sự, bạn phải suy
nghĩ và hành động như một công ty đa quốc gia (NMC). Nếu công ty của bạn quá nhỏ
không thể tự mở các văn phòng ở nước ngoài, thì vẫn có thể thực hiện thông qua các
đối tác và liên doanh - trở thành công ty đa quốc gia “ảo”. Địa vị thì kém quan trọng
hơn thái độ!
Nhưng chính xác là một MNC nên suy nghĩ và hành động như thế nào? Không
thể có một câu trả lời đơn giản. Môi trường quốc tế thì đầy thách thức mà chiến lược
cần phải ứng phó. Hơn thế nữa, chiến lược toàn cầu tốt nhất hiện đang là vấn đề gây
tranh cãi. Chúng ta phải xem xét cả yếu tố môi trường và chiến lược để trả lời câu hỏi.
Và bởi vì các chính phủ đóng vai trò quan trọng trong yếu tố môi trường, cho nên
chúng ta sẽ bắt đầu với vai trò của họ.

MÔI TRƯỜNG QUỐC TẾ
Các chính phủ kiểm soát các quy luật của thương mại quốc tế, làm cho chúng
trở thành một bộ phận của môi trường kinh doanh toàn cầu lớn hơn mong đợi của các
nhà quản lý. Các chính sách của chính phủ quyết định không chỉ những thủ tục phải
tuân theo trong trong xuất nhập khẩu hàng hóa và dịch vụ, mà còn những hàng hóa nào
mua bán, và thậm chí những ai được phép tham gia vào thương mại quốc tế.
Khi các công ty đa quốc gia phát triển cả về quy mô lẫn tiềm lực thì sẽ phát sinh
vấn đề là họ có thể vượt quá sự kiểm soát của bất cứ chính phủ nào. Mặc dù không có
một cơ quan nào đủ sức kiểm soát thương mại quốc tế, nhưng các luật lệ nào đó mà
các chính phủ có thể và thật sự ban hành có ảnh hưởng lớn đến cách thức thương mại
được thực hiện. Trong số đó là vai trò của người mua trên các thị trường quốc tế và
của người ủng hộ và người điều chỉnh thương mại quốc tế.
Bản thân các chính phủ cũng mua hàng. Họ mua những sản phẩm công nghiệp
chẳng hạn như máy bay, xe tăng, nhà máy lọc dầu, và máy đánh chữ. Nhiều chính phủ
có kiểu chính sách “mua hàng quốc gia”, yêu cầu các cơ quan của họ mua hàng hóa và
dịch vụ ở thị trường nội địa bất cứ khi nào có thể. Tuy nhiên đối với các sản phẩm
không thể sản xuất trong nước thì thị trường chính phủ là một cơ hội lớn của các công
ty nước ngoài.
Chính phủ với vai trò là Người điều chỉnh và Người ủng hộ
Chính phủ cũng là người thiết lập các chính sách điều chỉnh các nỗ lực
marketing quốc tế của cả các công ty trong nước và nước ngoài. Các chính sách như
thế có thể đem đến kết quả có ảnh hưởng sâu rộng. Chẳng hạn như chính phủ có thể
đặt ra biểu thuế đối với các loại hàng hóa nhập khẩu nào đó làm tăng giá bán của
những hàng hóa này mà rốt cuộc là người tiêu dùng phải gánh chịu. Chính phủ cũng
điều tiết thương mại, một cách công khai hoặc ngấm ngầm. Ở Mỹ, chính phủ thường
được nói đến là “không có chính sách đối với thương mại”, trong khi trên thực tế thì
có. Tuy nhiên, chính sách của Mỹ thường không trực tiếp ủng hộ các hoạt động
marketing quốc tế của một công ty Mỹ. Đúng hơn là họ cố gắng tạo các “luật chơi”
cho phép các công ty ở Mỹ cạnh tranh một cách bình đẳng trên các thị trường quốc tế.
Chính phủ các nước khác, chẳng hạn như Nhật Bản và Hàn Quốc, có chính sách công
khai ủng hộ mạnh mẽ xuất khẩu.
Sự ảnh hưởng của các chính sách của chính phủ
Chính sách thương mại quốc tế có thể thấy được và có thể gây tranh cãi ngày
nay là chính sách bảo hộ, hay sự thiết lập các rào cản thương mại trong một cố gắng
nhằm bảo vệ các ngành công nghiệp nội địa trước sự cạnh tranh của nước ngoài.
Những rào cản này tồn tại dưới nhiều hình thức khác nhau; phổ biến nhất là thuế quan
và hạn ngạch. Có ba loại thuế: theo số lượng, theo giá trị, và hỗn hợp. Thuế theo số
lượng được tính dựa vào số lượng mặt hàng được xuất hoặc nhập khẩu. Thuế theo giá
trị dựa trên giá trị của sản phẩm; 20% thuế đánh vào một chiếc xe máy trị giá 3.000
đô-la sẽ cho mức thuế là 600 đô-la. Thuế hỗn hợp là sự kết hợp hai kiểu khác, chẳng
hạn như 50 đô-la thuế cho mỗi mặt hàng cộng với 20% giá trị của nó. Thuế quan nhìn
chung đã không phát huy vai trò là phương tiện bảo hộ. Trên tổng số các nuớc tham
gia thương mại thế giới, trị giá thuế tính bằng tiền ngày nay chỉ đạt 5% giá trị hàng hóa
chịu thuế, so với 50% vào năm 1933.
Hạn ngạch là sự giới hạn cụ thể số lượng các mặt hàng của một loại hàng cụ thể
có thể được nhập khẩu. Hình thức cao hơn của hạn ngạch là cấm vận, nghĩa là hoàn
toàn không cho phép nhập khẩu các loại hàng trong danh mục chỉ định hoặc từ các
nước nào đó. Các rào cản khác đối với thương mại là sự kiểm soát tính chất của hàng
hóa, chẳng hạn như yêu cầu kiểm soát khí thải đối với tất cả các loại xe hơi nhập khẩu.
Sự leo thang nghiêm trọng của thâm hụt thương mại của Mỹ giữa thập niên
1980 đã dẫn đến kết quả là lời kêu gọi bảo vệ các ngành công nghiệp trong nước được
hưởng ứng rộng rãi. Mặc dù sự thâm hụt ngày nay đã được giảm nhiều, và kết quả là
một triết lý về thị trường thương mại tự do ngày càng trở nên phổ biến, các hình thức
trừng phạt thương mại khác nhau vẫn là một đặc tính quan trọng của thương mại quốc
tế. Thật đáng kinh ngạc, các kết quả trừng phạt thương mại của Mỹ ảnh hưởng đến
thương mại và đầu tư với 35 nước theo Hiệp hội các nhà sản xuất quốc gia – cho thấy
rằng có kẽ hở đáng kể trong luật thương mại của Mỹ.
10
Và khoảng 1/5 hàng hóa nhập
khẩu vào Mỹ phải tuân theo một hình thức bảo hộ đặc biệt, tỷ lệ này tăng gần gấp đôi
so với đầu những năm 1980.
Việc theo đuổi bảo hộ thương mại là một mong muốn cháy bỏng đối với một số
công ty và các nhà quản lý của họ. Ví dụ, Lee Iacocca, chủ tịch kiêm tổng giám đốc
điều hành của Chrysler Corporation, nói:
Đã nhiều năm tôi kể với bất cứ ai muốn nghe rằng chúng ta đang tiến tới sự
khủng hoảng kinh tế đối với một thị trường Mỹ rộng mở cho thị trường Nhật Bản
trong khi thị trường Nhật Bản lại thực sự đóng đối với chúng ta. Điều này chỉ có thể là
do chính phủ Mỹ thực hiện chính sách mở đối với Nhật Bản trong khi chính phủ của
họ thì lại khép kín đối với chúng ta … Người Mỹ thì lúc nào cũng có thể làm cho bản
thân họ được nghe nói đến ở Washington. Nhưng giờ thì họ đang bị lấn át bởi những
tiếng nói mạnh mẽ hơn từ Nhật Bản.11
Bênh vực cho nền tảng sản xuất (với hiệu quả tích cực của thâm hụt thương
mại) chỉ là một lý do đằng sau áp lực của cơ chế bảo hộ. Người ta ước tính rằng mỗi
năm có hơn hai triệu việc làm của Mỹ bị mất do kết quả của cạnh tranh nước ngoài.
Việc ban hành các biện pháp bảo hộ không phải đều mang tính tích cực; một khi đã
được lập pháp thì khó có thể rút lại. Ví dụ, ngành công nghiệp thủy tinh của Mỹ đã
được bảo hộ từ năm 1922, ngành sản xuất sữa từ năm 1953, và ngành dệt từ năm 1957.
Giá bán cho nguời tiêu dùng đối với hàng hóa được bảo hộ có thể sẽ tăng do nguồn
cung bị giới hạn. Khi người Nhật bị hạn ngạch đánh vào xe hơi nhập khẩu vào Mỹ vào
đầu những năm 1980, họ đã lựa chọn xuất khẩu các kiểu xe đắt hơn. Thật vậy, hạn
ngạch rất có thể đã buộc họ phải làm thế, bởi cách duy nhất để tăng doanh số trong
điều kiện số lượng bị hạn chế là tăng giá, nghĩa là nghiên cứu làm ra những chiếc xe
hơi tốt hơn.
12
Các rào cản thương mại có thể giới hạn tiêu dùng cũng như làm tăng giá tiêu
dùng. Tuy nhiên, nguy hại nhất là các rào cản có thể đem đến sự cô lập đối với các thị
trường và đối thủ thế giới; các công ty được bảo hộ có xu hướng chậm học hỏi và ít
thay đổi, trở nên kém cạnh tranh hơn theo thời gian. Sự thay đổi chậm chạp có vẻ thích
hợp ở một nước lớn hơn là nước nhỏ hơn, vì các công ty ở nước nhỏ hơn có xu hướng
nhìn ra bên ngoài để phát triển và tham gia vào cạnh tranh toàn cầu ngoài mức cần
thiết.
Nước Mỹ không đứng một mình trong việc tạo ra các rào cản thương mại. Ý đã
quy định luật nhập khẩu của họ thắt chặt đến nỗi chỉ vài ngàn xe hơi Nhật được bán ở
thị trường này kể từ năm 1957. Pháp làm cho tất cả các băng video của Nhật đến được
nước này phải qua cơ quan hải quan ở vùng Poitiers xa xôi. Braxin thì không cấp phép
nhập khẩu cho hầu hết các sản phẩm có thể sản xuất trong nước.
Vào năm 1978, Trung Quốc bắt đầu thực hiện chính sách “mở cửa” theo
chương trình cải cách kinh tế. Cho đến gần đây, các công ty Mỹ đã cố gắng giành thị
phần ở thị trường tiêu dùng một triệu người dân này của Trung Quốc nhưng không
thành công. Giới chức trách thương mại của Trung Quốc đã đề nghị nước ngoài đầu tư
vào các ngành xuất khẩu hoặc các dự án công nghệ cao. Các công ty hàng tiêu dùng
như Coca-Cola và Công ty gà rán Kentucky bị giới hạn về giấy phép và lợi nhuận
thấp. Tuy nhiên thái độ của Trung Quốc cũng dần thay đổi và những bế tắc chính trị
trong thương mại với nước ngoài được tháo dỡ. Chẳng hạn như người Trung Quốc
không còn đòi hỏi quyền sở hữu của họ phải chiếm số đông hoặc ít nhất là 50-50.
Trung Quốc cũng nhìn thấy được nhiều hơn về giá trị của hàng nhập khẩu công nghệ
thấp. Kết quả là các công ty Mỹ ồ ạt kéo đến miền đất Trung Quốc. Procter & Gamble
đã bắt đầu một dự án trị giá 10 tỷ đô-la để sản xuất các sản phẩm giặt ủi và chăm sóc
cá nhân ở Canton (Quảng Đông). RJR-Nabisco bắt đầu bán các sản phẩm bánh quy
giòn Ritz của họ ở Trung Quốc. Người tiêu dùng Trung Quốc đang bắt đầu mua bột
giặt Agree, sản phẩm Band-Aid, và kính sát tròng Bausch & Lomb.
Các hoạt động của các công ty nước ngoài ở Trung Quốc đã chững lại sau cuộc
thảm sát các sinh viên phản kháng Trung Quốc ở quảng trường Tiananmen (Thiên An
Môn) vào ngày 04/06/1989. Các nhân viên người nước ngoài được rút đi và hoạt động
kinh doanh tạm thời ngưng lại. Các công ty nước ngoài ngưng các kế hoạch phát triển
trong khi chờ để thấy hết các chính sách khẩn cấp của chính phủ. Tuy nhiên cho đến
nay hầu hết các công ty Mỹ và Nhật hoạt động ở Trung Quốc đã khôi phục hoàn toàn -
bất chấp các báo cáo gần đây rằng sự đàn áp về chính trị và vi phạm nhân quyền đang
lan rộng hơn bao giờ hết trong chính quyền Trung Quốc. Các công ty Mỹ thường
muốn tìm cách thức khác, hy vọng rằng sự xung đột trong nội bộ các chính quyền
nước ngoài sẽ không ảnh hưởng đến họ. Tuy nhiên về lâu dài khi các hoạt động quốc
tế của họ mở rộng, thì họ không thể tránh được hoàn cảnh nội tại của các quốc gia như

Bộ đề thi và đáp án tốt nghiệp THPT 20082009


LINK DOWNLOAD MIỄN PHÍ TÀI LIỆU "Bộ đề thi và đáp án tốt nghiệp THPT 20082009": http://123doc.vn/document/570464-bo-de-thi-va-dap-an-tot-nghiep-thpt-20082009.htm


KỲ THI TỐT NGHIỆP TRUNG HỌC PHỔ THƠNG NĂM 2009
Mơn thi : TỐN
I. PHẦN CHUNG DÀNH CHO TẤT CẢ CÁC THÍ SINH (7,0 điểm)
Câu 1. (3,0 điểm). Cho hàm số
2x 1
y
x 2
+
=

.
1) Khảo sát sự biến thiên và vẽ đồ thị (C) của hàm số đã cho.
2) Viết phương trình tiếp tuyến của đồ thị (C),biết hệ số góc của tiếp tuyến bằng -5.
Câu 2. (3,0 điểm)
1) Giải phương trình .
2) Tính tích phân
0
I x(1 cos x)dx
π
= +

.
3) Tìm giá trị nhỏ nhất và giá trị lớn nhất của hàm số
2
f (x) x ln(1 2x)= − −
trên đoạn [-2; 0].
Câu 3. (1,0 điểm). Cho hình chóp S.ABC có mặt bên SBC là tam giác đều cạnh a, cạnh bên SA vng góc
với mặt phẳng đáy. Biết góc BAC = 120
0
, tính thể tích của khối chóp S.ABC theo a.
II. PHẦN RIÊNG (3,0 điểm)
Thí sinh học chương trình nào thì chỉ được chọn phần dành riêng cho chương trình đó (phần 1
hoặc phần 2)
1. Theo chương trình Chuẩn :
Câu 4a (2,0 điểm). Trong khơng gian Oxyz, cho mặt cầu (S) và mặt phẳng (P) có phương trình:
( ) ( ) ( )
2 2 2
(S) : x 1 y 2 z 2 36 và(P) : x 2y 2z 18 0− + − + − = + + + =
.
1) Xác định tọa độ tâm T và tính bán kính của mặt cầu (S). Tính khoảng cách từ T đến mặt phẳng (P).
2) Viết phương trình tham số của đường thẳng d đi qua T và vng góc với (P). Tìm tọa độ giao điểm
của d và (P).
Câu 5a. (1,0 điểm). Giải phương trình
2
(S) :8z 4z 1 0− + =
trên tập số phức.
2. Theo chương trình Nâng cao:
Câu 4b. (2,0 điểm). Trong khơng gian Oxyz, cho điểm A(1; -2; 3) và đường thẳng d có phương trình
x 1 y 2 z 3
2 1 1
+ − +
= =

1) Viết phương trình tổng qt của mặt phẳng đi qua điểm A và vng góc với đường thẳng d.
2) Tính khoảng cách từ điểm A đến đường thẳng d. Viết phương trình mặt cầu tâm A, tiếp xúc với d.
Câu 5b. (1,0 điểm). Giải phương trình
2
2z iz 1 0− + =
trên tập số phức.
BÀI GIẢI
Câu 1: 1) MXĐ : R \ {2} ; y’ =
2
5
( 2)x


< 0, ∀ x ≠ 2. Hàm luôn luôn nghòch biến trên từng khoảng xác đònh.
2
lim
x
y


= −∞
;
2
lim
x
y
+

= +∞
⇒ x = 2 là tiệm cận đứng
lim 2
x
y
+
→+∞
=
;
lim 2
x
y

→−∞
=
⇒ y = 2 là tiệm cận ngang
BBT :
x −∞ 2 +∞
y' − −
y 2
-
+∞
-∞ 2
+
Giao điểm với trục tung (0;
1
2

); giao điểm với trục hoành (
1
2

; 0)
Đồ thị :
2) Tiếp tuyến tại điểm có hoành độ x
0
, có hệ số góc bằng –5

2
0
5
5
( 2)x

= −

⇔ x
0
= 3 hay x
0
= 1 ; y
0
(3) = 7, y
0
(1) = -3
Phương trình tiếp tuyến cần tìm là: y – 7 = -5(x – 3) hay y + 3 = -5(x – 1)
⇔ y = -5x + 22 hay y = -5x + 2
Câu 2: 1) 25
x
– 6.5
x
+ 5 = 0 ⇔
2
(5 ) 6.5 5 0
x x
− + =
⇔ 5
x
= 1 hay 5
x
= 5
Page 1 of 14
x
y


0
2
2
⇔ x = 0 hay x = 1.
2)
0 0 0
(1 cos ) cosI x x dx xdx x xdx
π π π
= + = +
∫ ∫ ∫
=
2
0
cos
2
x xdx
π
π
+

Đặt u = x ⇒ du = dx; dv = cosxdx, chọn v = sinx
⇒ I =
2
0
0
sin sin
2
x x xdx
π
π
π
+ −

=
2 2
0
cos 2
2 2
x
π
π π
+ = −
3) Ta có : f’(x) = 2x +
2
2 4x 2x 2
1 2x 1 2x
− + +
=
− −
f’(x) = 0 ⇔ x = 1 (loại) hay x =
1
2

(nhận)
f(-2) = 4 – ln5, f(0) = 0, f(
1
2

) =
1
ln 2
4

vì f liên tục trên [-2; 0] nên
[ 2;0]
max f(x) 4 ln5

= −

[ 2;0]
1
minf (x) ln 2
4

= −
Câu 3: Hình chiếu của SB và SC trên (ABC) là AB và AC , mà SB=SC nên AB=AC
Ta có : BC
2
= 2AB
2
– 2AB
2
cos120
0
⇔ a
2
= 3AB
2

=
3
a
AB
2
2 2
2
= a SA =
3
3
a a
SA − ⇒

2 2
0
1 1 3 a 3
= . .sin120 = =
2 2 3 2 12
ABC
a
S AB AC

2 3
1 2 3 2
= =
3 12 36
3
a a a
V
(đvtt)
Câu 4.a.:
1) Tâm mặt cầu: T (1; 2; 2), bán kính mặt cầu R = 6
d(T, (P)) =
1 4 4 18
27
9
3
1 4 4
+ + +
= =
+ +
2) (P) có pháp vectơ
(1;2;2)n =
r
Phương trình tham số của đường thẳng (d) :
1
2 2
2 2
x t
y t
z t
= +


= +

= +


(t ∈ R)
Thế vào phương trình mặt phẳng (P) : 9t + 27 = 0 ⇔ t = -3
⇒ (d) ∩ (P) = A (-2; -4; -4)
Câu 5.a.:
2
8z 4z 1 0− + =
;
/ 2
4 4i∆ = − =
; Căn bậc hai của
/

là 2i±
Phương trình có hai nghiệm là
1 1 1 1
z i hayz i
4 4 4 4
= + = −
Câu 4.b.:
1) (d) có vectơ chỉ phương
(2;1; 1)a = −
r
Phương trình mặt phẳng (P) qua A (1; -2; 3) có pháp vectơ
a
r
:
2(x – 1) + 1(y + 2) – 1(z – 3) = 0 ⇔ 2x + y – z + 3 = 0
2) Gọi B (-1; 2; -3) ∈ (d)
BA
uuur
= (2; -4; 6)
,BA a
 
 
uuur r
= (-2; 14; 10)
d(A, (d)) =
,
4 196 100
5 2
4 1 1
BA a
a
 
+ +
 
= =
+ +
uuur r
r
Page 2 of 14
B
A
S
a
a
a
C
Phương trình mặt cầu tâm A (1; -2; 3), bán kính R =
5 2
:
(x – 1)
2
+ (y + 2)
2
+ (2 – 3)
2
= 50
Câu 5.b.:
2
2z iz 1 0− + =
2
i 8 9∆ = − = −
= 9i
2
Căn bậc hai của


3i
±
Phương trình có hai nghiệm là
1
z i hay z i
2
= = −
.
KỲ THI TỐT NGHIỆP TRUNG HỌC PHỔ THƠNG NĂM 2009
Mơn thi : Tiếng Anh (Mã đề 952 )

Read the following passage and mark the letter A, B, C or D on your answer sheet to indicate the correct
word for each of the blanks from 1 to 5.
It can be shown in facts and figures that cycling is the cheapest, most convenient, and most
environmentally desirable form of transport (1)______ towns, but such cold calculations do not mean
much on a frosty winter morning. The real appeal of cycling is that it is so (2)______. It has none of the
difficulties and tensions of other ways of travelling so you are more cheerful after a ride, even through the
rush hour.
The first thing a non-cyclist says to you is: “But isn’t it (3) ______ dangerous?” It would be foolish
to deny the danger of sharing the road with motor vehicles and it must be admitted that there are an
alarming (4) ______ of accidents involving cyclists. However, although police records (5) ______ that the
car driver is often to blame, the answer lies with the cyclist. It is possible to ride in such a way as to
reduce risks to a minimum.
Question 1: A. in B. at C. to D. on
Question 2:A. boring B. careful C. enyoyable D. excited
Question 3:A. expectedly B. strangely C. terribly D. comfortably
Question 4:A. size B. number C. deal D. digit
Question 5:A. point B. indicate C. display D. exhibit
Mark the letter A, B, C, or D on your answer sheet to indicate the word whose underlined part is
pronounced differently from that of the rest in each of the following questions.
Question 6:A. high B. laugh C. thought D. eight
Question 7:A. promise B. despite C. enterprise D. economize
Question 8:A. appeal B. ease C. team D. already
Question 9:A. scholar B. chemist C. approach D. aching
Question 10: A. attracted B. decided C. expected D. engaged
Mark the letter A, B, C or D on your answer sheet to indicate the correct answer to each of the following
questions.
Question 11: _____, we couldn’t have continued with the project.
A. If you hadn’t contributed positively B. Even if you didn’t like to contribute
C. Provided your contribution wouldn’t come D. Unless we had your contribution
Question 12: Alex did not do very well in class______.
A. therefore he was a good student B. as long as he had studied badly
C. because he failed to study properly D. although he was not hard-working
Question 13: The more you talk about the situation, ______
A. it seems worse B. the worse does it seem
C. the worse it seems D. it seems the worse
Question 14: Those boys took a long ladder______.
A. in order to get the ball from the roof B. so they will get the ball from the roof
C. so that the ball from the roof can be gotten D. and then get the ball from the roof
Question 15: She regretted to tell him that______.
A. she was leaving the tickets at home B. she had left the tickets at home
C. the tickets at home would be left D.she would have left the tickets at home.
Read the following passage and mark the letter A, B, C, or D on your answer sheet to indicate the correct
answer to each of the questions form 16 to 20.
By adopting a few simple techniques, parents who read to their children can considerably increase
their children’s language development. It is surprising, but true. How parents talk to their children makes
a big difference in the children’s language development. If a parent encourages the child to actively
respond to what the parent is reading, the child’s language skills increase.
A study was done with two or three-year-old children and their parents. Half of the thirty children
participants were in the experimental study; the other half acted as the control group. In the experimental
group, the parents were given a two-hour training session in which they were taught to ask open-ended
Page 3 of 14
questions rather than yes-no questions. For example, the parent should ask, “What is the doggy doing?”
rather than, “Is the doggy running away?” Experimental parents were also instructed how to expand on
their children’s answer, how to suggest alternative possibilities, and how to praise correct answers.
At the beginning of the study, the children did not differ on levels of language development, but at
the end of one month, the children in the experimental group were 5.5 months ahead of the control group
on a test of verbal expression and vocabulary. Nine months later, the children in the experimental group
still showed an advance of 6 months over the children in the control group.
Question 16: Parents can give great help to their children’s language development by______ them.
A. adopting B. reading to C. experimenting D. responding to
Question 17: What does the word “they” in the second paragraph refer to?
A. Participants. B. Parents. C. Children. D. Questions.
Question 18: During the training session, experimental parents were taught to______.
A. study many experiments B. use yes-no questions
C. give correct answers D. ask open-ended questions
Question 19: What was the major difference between the control group and the experimental one in the
study?
A. The training that parents received. B. The books that were read.
C. The number of participants. D. The age of the children.
Question 20: What conclusion can be drawn from this passage?
A. Children’s language skills increase when they are required to respond actively.
B. The more children read, the more intelligent they become.
C. Two or three-year-old children can be taught to read actively.
D. Children who read actively always act six months earlier than those who don’t.
Mark the letter A, B, C, or D on your answer sheet to indicate the correct answer to each of the following
questions.
Question 21: They are not ______ to take part in this program of the World Health Organization.
A. so old B. old enough C. enough old D. as old
Question 22: I’m going ______ for a few days so don’t send me any more work.
A. away B. over C. in D. after
Question 23: A scientist who studies living things is a ______.
A. biology B. biologically C. biologist D. biological
Question 24: The football match was postponed ______ the bad weather.
A. despite B. in spite C. because D. because of
Question 25: Yesterday I met your brother, ______ had taken us to the Headquarters of the United
Nations in New York before.
A. whose B. that C. whom D. who
Question 26: ___students attended the meeting that there weren’t enough chairs for all them.
A. So many B. Too many C. So few D. So much
Question 27: Peter doesn’t like scuba-diving. ______ does his brother.
A. Too B. Neither C. So D. Either
Question 28: Endangered species ______ by the World Wildlife Fund.
A. are protected B. would protect C. be protected D. will protect
Question 29: Maria: “Thanks for the lovely evening.” Diana: “______.”
A. No, it’s not good B. I’m glad you enjoyed it
C. Yes, it’s really great D. Oh, that’s right
Question 30: High school students should be ______for their future jobs before leaving school.
A. ill-spoken B. well-spoken C. ill-prepared D.well- prepared
Question 31: The government initiated the programme of reform in the 1980s.
A. economist B. economic C. economically D. economised
Question 32: Kim: “ What this weekend?.
Sally: “Oh, we’re going windsurfing. It’s fantastic!”
A. do you go B. are you going C. would you do D. are you doing
Question 33: She didn’t want to go she knew all her friends would be there.
A. wherever B. therefore C. so that D. even though
Question 34: If I had the map now, I a short-cut across the desert.
A. could have taken B. take C. could take D. can take
Question 35: Kevin: “How far is it from here to the nearest post office?” Lan: “ .”
A. Turn left and then turn right B. Yes, it’s quite near here
C. Two kilometers at least D. No, it’s rather far
Question 36: Pat: “Would you like something to eat?”
Kathy: “ . I’m not hungry now.”
Page 4 of 14
A. No, thanks B. No, no problem C. Yes, I would D. Yes, it is.
Question 37: I first met her two year ago when we at Oxford University.
A. had been studying B. are studying
C. were studying D. have been studying
Question 38: David: “Could you bring me some water?” Waiter: “ ”.
A. Certainly, sir B. Yes, I can C. I don’t want to D. No, I can’t
Question 39: The recycling of waste paper save a great amount of wood pulp.
A. had better B. need C. can D. dare
Question 40: If I were you, I would advise her the new teaching method.
A. try B. trying C. to try D. tries
Question 41: He went back to work in his country after he his course on Advanced Engineering in
London.
A. has finished B. was finishing C. finishes D. had finished
Question 42: Ellen: “ ?”
Tom: “He’s tall and thin with blue eyes.”
A. How is John doing B. What does John like
C. What does John look like D. Who does John look like
Question 43: Could you fill out this form?
A. applying B. applicable C. applicant D. application
Question 44: My father decided to smoking after he had been smoking for ten years.
A. take up B. put away C. get over D. give up
Question 45: My father is very busy , he is always willing to give a hand with the housework.
A. Despite B. Although C. However D. Therefore
Mark the letter A, B, C or D on your answer sheet to show the underlined part that needs correction.
Question 46: She brought a lot of money with her so that she needed buy some duty-free goods.
A B C D
Question 47: I have been working hardly for two weeks and now I feel like a rest.
A B C D
Question 48: Tom likes taking part sports, so he will join the football team of his school.
A B C D
Question 49: Many young people lack skills, good education, and financial to settle in
A B
the urban areas where many jobs are found.
C D
Question 50: We are going to visit our grandparents when we will finish our final exams.
A B C D
KỲ THI TỐT NGHIỆP TRUNG HỌC PHỔ THƠNG NĂM 2009
Mơn thi : Sinh học (Mã đề 729)
I. PHẦN CHUNG CHO TẤT CẢ THÍ SINH (32 câu, từ câu 1 đến câu 32)
Câu 1: Đặc điểm của các mối quan hệ hỗ trợ giữa các lồi trong quần xã là
A. các lồi đều có lợi hoặc ít nhất khơng bị hại
B. ít nhất có một lồi bị hại
C. tất cả các lồi đều bị hại
D. khơng có lồi nào có lợi
Câu 2: Nhân tố tiến hóa khơng làm thay đổi tần số alen nhưng lại làm thay đổi thành phần kiểu gen của
quần thể giao phối là
A. giao phối khơng ngẫu nhiên B. các yếu tố ngẫu nhiên.
C. đột biến D. di – nhập gen.
Câu 3: Giả sử một nhiễm sắc thể có trình tự các gen là EFGHIK bị đột biến thành nhiễm sắc thể có trình tự
các gen là EFGHIKIK. Đây là đột biến cấu trúc nhiễm sắc thể thuộc dạng
A. đảo đoạn. B. lập đoạn.
C. chuyển đoạn. D. mất đoạn
Câu 4: Một lồi sinh vật có bộ nhiễm sắc thể 2n. Trong q trình giảm phân, bộ nhiễm sắc thể của tế bào
khơng phân li, tạo thành giao tử chứa 2n. Khi thụ tinh, sự kết hợp của giao tử 2n này với giao tử bình
thường (1n) sẽ tạo ra hợp tử có thể phát triển thành
A. thể lưỡng bội B. thể đơn bội.
C. thể tam bội. D. thể tứ bội.
Câu 5: Một trong những bằng chứng về sinh học phân tử chứng minh rằng tất cả các lồi sinh vật đều có
chung nguồn gốc là
A. sự giống nhau về một số đặc điểm giải phẫu giữa các lồi
Page 5 of 14
B. sự tương đồng về q trình phát triển phơi ở một số lồi động vật có xương sống.
C. tất cả các lồi sinh vật hiện nay đều chung một bộ mã di truyền.
D. sự giống nhau về một số đặc điểm hình thái giữa các lồi phân bố ở các vùng địa lý khác nhau.
Câu 6: Trong cơng nghệ gen, để đưa gen tổng hợp insulin của người vào vi khuẩn E. coli, người ta đã sử
dụng thể truyền là
A. tế bào thực vật. B. tế bào động vật. C. nấm D. plasmit.
Câu 7: Người đầu tiên đưa ra khái niệm biến dị cá thể là
A. Menđen. B. Đacuyn. C. Moocgan. D. Lamac.
Câu 8: Đối tượng chủ yếu được Moocgan sử dụng trong nghiên cứu di truyền để phát hiện ra quy luật di
truyền liên kết gen, hốn vị gen và di truyền liên kết với giới tính là
A. cà chua. B. ruồi giấm. C. bí ngơ. D. đậu Hà Lan.
Câu 9: Một quần thể giao phối có tỉ lệ các kiểu gen là 0,3AA : 0,6Aa : 0,1aa. Tần số tương đối của alen A
và alen a lần lượt là
A. 0,4 và 0,6. B. 0,3 và 0,7. C. 0,5 và 0,5. D. 0,6 và 0,4.
Câu 10: Theo trình tự từ đầu 3’ đến 5’ của mạch mã gốc, một gen cấu trúc gồm các vùng trình tự nuclêơtit:
A. vùng điều hòa, vũng mã hóa, vùng kết thúc. B. vùng điều hòa, vùng kết thúc, vùng mã hóa
C. vùng mã hóa, vùng điều hòa, vùng kết thúc. D. vùng kết thúc, vùng mã hóa, vùng điều hòa.
Câu 11: Vào mùa xn và mùa hè có khí hậu ấm áp, sâu hại thường xuất hiện nhiều. Đây là dạng biến
động số lượng cá thẻ
A. theo chu kì nhiều năm. B. theo chu kì ngày đêm.
C. khơng theo chu kì. D. theo chu kì mùa.
Câu 12: Trong q trình hình thành quần thể thích nghi, chọn lọc tự nhiên có vai trò
A. tạo ra các kiểu hình thích nghi.
B. ngăn cản sự giao phối tự do, thúc đẩy sự phân hóa vốn gen trong quần thể gốc.
C. tạo ra các kiểu gen thích nghi.
D. sàng lọc và giữ lại những cá thể có kiểu gen quy định kiểu hình thích nghi.
Câu 13: Trong hệ sinh thái, sinh vật nào sau đây đóng vai trò truyền năng lượng từ mơi trường vơ sinh vào
chu trình dinh dưỡng?
A. Sinh vật phân hủy. B. Sinh vật tiêu thụ bậc 1.
C. Sinh vật tự dưỡng. D. Sinh vật tiêu thụ bậc 2.
Câu 14: Phát biểu nào say đây là đúng khi nói về tần số hốn vị gen?
A. Các gen nằm càng gần nhau trên một nhiễm sắc thể thì tần số hốn vị gen càng cao.
B. Tần số hốn vị gen khơng vượt q 50%.
C. Tần số hốn vị gen ln bằng50%.
D. Tần số hốn vị gen lớn hơn 50%.
Câu 15: Quần thể nào sau đây ở trạng thái cân bằng di truyền ?
A. 0,5Aa : 0,5aa. B. 0,5AA : 0,5Aa.
C. 0,49AA : 0,42Aa : 0,09aa. D. 0,5AA : 0,3Aa : 0,2aa.
Câu 16: Ở cà chua, gen A quy định quả đỏ trội hồn tồn so với alen a quy định quả vàng. Phép lai nào sau
đây cho F
1
có tỉ lệ kiểu hình là 3 quả đỏ : 1 quả vàng?
A. Aa x Aa. B. AA x Aa. C. Aa x aa. D. AA x aa.
Câu 17: Ở động vật, để nghiên cứu mức phản ứng của một kiểu gen nào đó cần tạo ra các cá thể
A. có kiểu hình khác nhau. B. có kiểu gen khác nhau
C. có cùng kiểu gen D. có kiểu hình giống nhau
Câu 18: Một “khơng gian sinh thái” mà ở đó tất cả các nhân tố sinh thái của mơi trường nằm trong giới hạn
sinh thái cho phép lồi đó tồn tại và phát triển gọi là
A. giới hạn sinh thái B. sinh cảnh. C. nơi ở. D. ổ sinh thái.
Câu 19: Khi lai hai thứ bí ngơ quả tròn thuần chủng với nhau thu được F
1
gồm tồn bí ngơ quả dẹt. Cho F
1
tự thụ phấn thu được F
2
có tỉ lệ kiểu hình là 9 quả dẹt : 6 quả tròn : 1 quả dài. Tính trạng hình dạng quả bí
ngơ
A. di truyền theo quy luật tương tác bổ sung B. di truyền theo quy luật tương tác cộng gộp.
C. do một cặp gen quy định D. di truyền theo quy luật
liên kết gen.
Câu 20: Ở người, bệnh mù màu đỏ và lục được quy định bởi một gen lặn nằm trên nhiễm sắc thể giới tính
X, khơng có alen tương ứng trên nhiễm sắc thể Y. Bố bị bệnh mù màu đỏ và lục; mẹ khơng biểu hiện bệnh.
Họ có con trai đầu lòng bị bệnh mù màu đỏ và lục. Xác suất để họ sinh ra đứa con thứ hai là con gái bị
bệnh mù màu đỏ và lục là
A. 75%. B. 25% C. 12,5%. D. 50%.
Câu 21 : Một phân tử ADN ở sinh vật nhân thực có số nuclêơtit loại Ađênin chiếm 20% tổng số nuclêơtit.
Tỉ lệ số nuclêơtit loại Guanin trong phân tử ADN này là
A. 20%. B. 10%. C. 30%. D. 40%.
Câu 22 : Ở người, hội chứng Tơcnơ là dạng đột biến
Page 6 of 14
A. thể một (2n – 1) B. thể ba (2n + 1). C. thể bốn (2n + 2). D. thể khơng (2n – 2)
Câu 23 : Một trong những đặc điểm của mã di truyền là
A. khơng có tính đặc hiệu. B. mã bộ ba.
C. khơng có tính thối hóa. D. khơng có tính phổ biến.
Câu 24: Bản chất quy luật phân li của Menđen là
A. sự phân li đồng đều của các alen về các giao tử trong q trình giảm phân.
B. sự phân li kiểu hình ở F
2
theo tỉ lệ 1 : 2 : 1.
C. sự phân li kiểu hình ở F
2
theo tỉ lệ 3 : 1.
D. sự phân li kiểu hình ở F
2
theo tỉ lệ 1 : 1 : 1 : 1.
Câu 25: Phát biểu nào sau đây là đúng khi nói về đột biến gen?
A. Có nhiều dạng đột biến điểm như : mất đoạn, lặp đoạn, đảo đoạn, chuyển đoạn.
B. Tất cả các đột biến gen đều có hại.
C. Tất cả các đột biến gen đều biểu hiện ngay thành kiểu hình.
D. Đột biến gen là những biến đổi trong cấu trúc của gen.
Câu 26: Theo thuyết tiến hóa tổng hợp, đơn vị tiến hóa cơ sở là
A. cá thể. B. quần thể. C. tế bào. D. bào quan.
Câu 27: Khi lai giữa hai dòng thuần chủng có kiểu gen khác nhau thu được con lai có năng suất, sức chống
chịu, khả năng sinh trưởng và phát triển cao vượt trội so với các dạng bố mẹ. Hiện tượng trên được gọi là
A. đột biến. B. thối hóa giống.
C. ưu thế lai. D. di truyền ngồi nhân.
Câu 28: Cừu Đơly được tạo ra nhờ phương pháp
A. lai khác lồi. B. gây đột biến. C. chuyển gen. D. nhân bản vơ tính
Câu 29: Trong các mức cấu trúc siêu hiển vi của nhiễm sắc thể ở sinh vật nhân thực, sợi cơ bản có đường
kính
A. 11nm. B. 30nm. C. 2nm. D. 300nm.
Câu 30: Cho phép lai P:
AB Ab
x
aa aB
. Biết các gen liên kết hồn tồn. Tính theo lí thuyết, tỉ lệ kiểu gen
AB
aB

F
1
sẽ là
A. 1/8. B. 1/16. C. ½. D. ¼.
Câu 31: Cho đến nay, các bằng chứng hóa thạch thu được cho thấy các nhóm linh trưởng phát sinh ở đại
A. Ngun sinh. B. Tân sinh. C. Cổ sinh. D. Trung sinh.
Câu 32: Diễn thế ngun sinh
A. xảy ra do hoạt động chặt cây, đốt rừng… của con người.
B. khởi đầu từ mơi trường chưa có sinh vật.
C. thường dẫn tới một quần xã bị suy thối.
D. khởi đầu từ mơi trường đã có một quần xã tương đối ổn định.
II. PHẦN RIÊNG (8 câu)
Thí sinh học chương trình nào thì chỉ được làm phần dành riêng cho chương trình đó (phần A
hoặc B)
A. Theo chương trình Chuẩn (8 câu, từ câu 33 đến câu 40)
Câu 33: Trong tự nhiên, khi kích thước của quần thể giảm dưới mức tối thiểu thì
A. quần thể dễ rơi vào trạng thái suy giảm dẫn tới diệt vong.
B. khả năng sinh sản tăng do các cá thể đực, cái có nhiều cơ hội gặp nhau hơn.
C. quần thể ln có khả năng tự điều chỉnh trở về trạng thái cân bằng.
D. quần thể khơng thể rơi vào trạng thái suy giảm và khơng bị diệt vong.
Câu 34: Dạng đợt biến điểm nào sau đây xảy ra trên gen khơng làm thay đởi sớ lượng nuclênơtit của gen
nhưng làm thay đởi sớ lượng liên kết hiđrơ trong gen?
A. Mất mợt cặp nuclêơtit. B. Thêm mợt cặp nuclênơtit.
C. Thay cặp nuclênơtit A-T bằng cặp T-A D. Thay cặp nuclênơtit A-T bằng cặp G-X.
Câu 35: Giớng lúa “gạo vàng” có khả năng tởng hợp β – carơten (tiền chất tạo ra vitamin A) trong hạt
được tạo ra nhờ ứng dụng
A. phương pháp cấy trùn phơi B. cơng nghệ gen.
C. phương pháp lai xa và đa bợi hóa. D. phương pháp nhân bản vơ tính.
Câu 36: Cho ch̃i thức ăn: Tảo lục đơn bào → Tơm →Cá rơ → Chim bói cá. Trong ch̃i thức ăn này, cá rơ
tḥc bậc dinh dưỡng
A. cấp 3. B. cấp 2 C. cấp 4 D. cấp 1
Câu 37: quan hệ chặt chẽ giữa hai hay nhiều loài mà tất cả các loài tham gia đều có lợi là mới quan hệ
A. cợng sinh B. ký sinh
C. hợi sinh D. ức chế – cảm nhiễm
Câu 38: Phát biểu nào sau đây là đúng khi nói về chọn lọc tự nhiên?
Page 7 of 14
A. Chọn lọc tự nhiên chớng alen lặn sẽ loại bỏ hoàn toàn các alen lặn ra khỏi q̀n thể ngay sau
mợt thế hệ.
B. Chọn lọc tự nhiên đào thải alen lặn làm thay đởi tần sớ alen nhanh hơn so với trường hợp chọn
lọc chớng lại alen trợi.
C. Chọn lọc tự nhiên chớng alen trợi có thể nhanh chóng loại alen trợi ra khỏi q̀n thể.
D. Chọn lọc tự nhiên chớng alen lặn sẽ loại bỏ hoàn toàn các alen lặn ra khỏi q̀n thể ngay cả khi
ở trạng thái dị hợp.
Câu 39: Trong các loại nuclênơtit tham gia cấu tạo nên ADN khơng có loại
A. Ađênin (A) B. Timin (T) C. Guanin (G) D. Uraxin (U)
Câu 40: Phần lớn các loài thực vật có hoa và dương xỉ được hình thành bằng cơ chế
A. cách li địa lý B. lai xa và đa bợi hóa
C. cách li sinh thái D. cách li tập tính
B. Theo chương trình Nâng cao (8 câu, từ câu 41 đến câu 48)
Câu 41: Phát biểu nào sau đây là đúng khi nói về chọn lọc ởn định?
A. Chọn lọc ởn định đào thải những cá thể mang tính trạng trung bình, bảo tờn những cá thể
mang tính trạng lệch xa mức trung bình
B. Chọn lọc ởn định diễn ra khi điều kiện sớng thay đởi theo mợt hướng xác định.
C. Chọn lọc ởn định là hình thức chọn lọc bảo tờn những cá thể mang tính trạng trung bình, đào
thải những cá thể mang tính trạng lệch xa mức trung bình.
D. Chọn lọc ởn định diễn ra khi điều kiện sớng trong khu phân bớ của q̀n thể thay đởi nhiều và
trở nên khơng đờng nhất.
Câu 42: Đặc điểm nào sau đây chỉ có ở quá trình tự nhân đơi ADN ở sinh vật nhân thực?
A. các đoạn Okazaki được nới lại với nhau nhờ enzim nới ligaza
B. diễn ra theo ngun tắc bán bảo tờn
C. diễn ra theo ngun tắc bở sung
D. xảy ra ở nhiều điểm trong mỡi phân tử ADN tạo ra nhiều đơn vị nhân đơi (tái bản)
Câu 43: Phát biểu nào sau đây về sản lượng sinh vật là đúng ?
A. Sản lượng sinh vật sơ cấp thơ bằng hiệu sớ của sản lượng sinh vật sơ cấp tinh và phần hơ hấp
của thực vật.
B. Sản lượng sinh vật sơ cấp được hình thành bởi các loài sinh vật dị dưỡng, chủ ́u là đợng vật.
C. Sản lượng sinh vật thứ cấp được hình thành bởi các loài sinh vật sản x́t, trước hết là thực vật
và tảo.
D. Sản lượng sinh vật sơ cấp tinh là phần còn lại của sản lượng sơ cấp thơ do thực vật tạo ra sau
khi sử dụng mợt phần cho các hoạt đợng sớng của mình.
Câu 44: Tác nhân hóa học nào sau đây có thể làm mất hoặc thêm mợt cặp nuclêơtit trên ADN, dẫn đến
dịch khung đọc mã di trùn?
A. 5-brơm uraxin (5BU) B. cơnsixin.
C. Acridin D. Êtyl mêtal sunphơnat (EMS)
Câu 45: Khi các ́u tớ của mơi trường sớng phân bớ khơng đờng đều và các cá thể trong q̀n thể có tập
tính sớng thành bầy đàn thì kiểu phân bớ của các cá thể trong q̀n thể này là:
A. Phân bớ đờng đều. B. Khơng xác định được kiểu phân bớ
C. Phân bớ theo nhóm . D. Phân bớ ngẫu nhiên.
Câu 46: Sự khác nhau cơ bản giữa mối quan hệ vật chủ - vật kí sinh và mối quan hệ con mồi – vật ăn thịt

A. vật kí sinh thường khơng giết chết vật chủ, còn vật ăn thịt thường giết chết con mồi.
B. vật kí sinh thường có số lượng ít hơn vật chủ, còn vật ăn thịt thường có số lượng nhiều hơn con mồi.
C. vật kí sinh thường có kích thước cơ thể lớn hơn vật chủ, còn vật ăn thịt thì ln có kích thước cơ thể
nhỏ hơn con mồi.
D. trong thiên nhiên, mối quan hệ vật kí sinh – vật chủ đóng vai trò kiểm sốt và khống chế số lượng
cá thể của các lồi, còn mối quan hệ vật ăn thịt – con mồi khơng có vai trò đó.
Câu 47: Trong cơng nghệ ni cấy hạt phấn, khi gây lưỡng bội dòng tế bào đơn bội 1n thành 2n rồi cho
mọc thành cây thì sẽ tạo thành dòng
A. đơn bội. B. tứ bội thuần chủng.
C. lưỡng bội thuần chủng. D. tam bội thuần chủng.
Câu 48: Theo Kimura, sự tiến hóa diễn ra bằng sự củng cố ngẫu nhiêu các
A. biến dị có lợi. B. đột biến trung tính.
C. đột biến có lợi. D. đặc điểm thích nghi.
Page 8 of 14
GỢI Ý BÀI GIẢI MƠN ĐỊA LÝ
I. PHẦN CHUNG CHO TẤT CẢ CÁC THÍ SINH (8,0 điểm)
Câu I.
1.a) Những đặc điểm chính của đòa hình vùng núi Tây Bắc :
Vùng núi Tây Bắc nằm giữa sơng Hồng và sơng Cả, có địa hình cao nhất nước ta với 3 dãy núi lớn theo
hướng tây bắc - đơng nam.
+ Phía đơng là dãy núi cao đồ sộ Hồng Liên Sơn giới hạn từ biên giới Việt - Trung tới khuỷu sơng Đà,
có đỉnh Phanxipăng (3.143 m);
+ Phía tây là địa hình núi trung bình của dãy sơng Mã chạy dọc biên giới Việt Lào từ Khoan La San đến
sơng Cả.
+ Ở giữa thấp hơn là dãy núi xen các sơn ngun và cao ngun đá vơi từ Phong Thổ đến Mộc Châu tiếp
nối những đồi núi đá vơi ở Ninh Bình – Thanh Hóa. Kẹp giữa các dãy núi là các thung lũng sơng cùng hướng :
sơng Đà, sơng Mã, sơng Chu.
b) Những đặc điểm trên ảnh hưởng tới sự phân hóa khí hậu của vùng :
Đây là vùng cao nhất nước ta có khí hậu nhiệt đới ẩm gió mùa, có mùa đơng lạnh, biên độ nhiệt lớn, khí hậu
phân hóa theo độ cao:
- Độ cao dưới 700m : Nhiệt độ cao trên 25
0
C, độ ẩm từ khơ hạn đến ẩm ướt.
- Độ cao từ 700m đến 2600m : khí hậu mát mẻ, nhiệt độ dưới 25
0
C mưa nhiều, độ ẩm tăng.
- Cao trên 2600m (chỉ có ở dãy Hồng Liên Sơn) nhiệt độ dưới 15
0
C, mùa đơng dưới 5
0
C.
2.a) Mật độ dân số của từng vùng :
Vùng Đồng bằng sông Hồng Tây
Nguyên
Đông Nam Bộ
Mật độ dân số
(người/km
2
)
1225 89 511
b) Tây Ngun có mật độ dân số thấp vì :
- Đây là vùng có diện tích lớn 54660km
2
, dân số chỉ có 4869 nghìn người nên mật độ dân số thấp (89
người/km
2
) năm 2006.
- Giải thích :
+ Đây là vùng núi và cao ngun rộng lớn, rừng còn nhiều, địa hình khá hiểm trở chưa được khai thác
nhiều.
+ Là nơi cư trú của phần lớn các dân tộc ít người.
+ Cơ sở vật chất và cơ sở hạ tầng còn kém phát triển.
Câu II.
1. Vẽ biểu đồ hình tròn thể hiện cơ cấu giá trò sản xuất công nghiệp :
Biểu đồ thể hiện cơ cấu giá trò sản xuất công nghiệp nước ta phân theo nhóm ngành
2. Nhận xét :
- Nhìn chung cơ cấu giá trị sản xuất cơng nghiệp nước ta phân theo các nhóm ngành khơng cân đối và có
sự thay đổi qua hai năm 2000 và 2005.
- Chiếm tỉ trọng cao nhất là ngành cơng nghiệp chế biến (79% và 84,8%), kế đó là cơng nghiệp khai thác
(13,7% và 9,2%) và thấp nhất là cơng nghiệp sản xuất, phân phối điện, khí đốt, nước (7,3% và 6,0%).
- Từ năm 2000 đến năm 2005 :
+ Tỉ trọng cơng nghiệp chế biến tăng 5,8%.
Page 9 of 14
Chế biến
Khai thác
Sản xuất,phân
phối điện, khí đốt,
nước
Năm 2000
84,8%
9,2% 6,0%
Năm 2005
79,0%
13,7%
7,3%
+ Tỉ trọng cơng nghiệp khai thác giảm 4,5%.
+ Tỉ trọng cơng nghiệp sản xuất, phân phối điện, khí đốt, nước giảm 1,3%.
Câu III.
1. Thuận lợi và khó khăn về tài ngun thiên nhiên đối với việc phát triển nơng nghiệp của Trung du và
miền núi Bắc Bộ :
- Thuận lợi :
+ Đất feralit trên đá phiến, đá vơi và các đá mẹ khác; đất phù sa cổ (ở trung du), đất phù sa ở dọc thung
lũng các sơng và các cánh đồng ở miền núi.
+ Khí hậu nhiệt đới ẩm gió mùa, có mùa đơng lạnh, chịu ảnh hưởng sâu sắc của điều kiện địa hình vùng
núi nên có thế mạnh đặc biệt để phát triển các cây cơng nghiệp có nguồn gốc cận nhiệt và ơn đới.
• Cây cơng nghiệp cận nhiệt đới tiêu biểu là cây chè, đây là vùng chè lớn nhất cả nước
• Ở các vùng núi giáp biên giới của Cao Bằng và Lạng Sơn, vùng núi cao Hồng Liên Sơn điều
kiện khí hậu thuận lợi cho việc trồng các cây thuốc q (tam thất, đương quy, đỗ trọng…), các
cây ăn quả như mận, đào, lê.
• Ở Sa Pa có thể trồng rau ơn đới và sản xuất hạt giống rau quanh năm, trồng hoa xuất khẩu.
+ Một số đồng cỏ phát triển chăn ni gia súc lớn
+ Có tỉnh Quảng Ninh giáp biển thuận lợi cho việc đánh bắt và ni trồng thủy sản.
- Khó khăn :
+ Hiện tượng rét đậm, rét hại, sương muối và tình trạng thiếu nước về mùa đơng.
+ Địa hình của vùng hiểm trở.
2. Thực trạng chuyển dòch cơ cấu kinh tế theo ngành ở Đồng bằng sông Hồng:
- Việc chuyển dịch cơ cấu kinh tế có vai trò quan trọng ở Đồng bằng sơng Hồng. Xu hướng chung là tiếp
tục giảm tỉ trọng của khu vực I (nơng – lâm – ngư nghiệp), tăng nhanh tỉ trọng của khu vực II (cơng nghiệp – xây
dựng) và khu vực III (dịch vụ) trên cơ sở đảm bảo tăng trưởng kinh tế với tốc độ nhanh, hiệu quả cao gắn với
việc giải quyết các vấn đề xã hội và mơi trường. Cho đến năm 2010, tỉ trọng của các khu vực tương ứng sẽ là
20% , 34% và 46%.
-Việc chuyển dịch cơ cấu kinh tế trong nội bộ từng ngành có sự khác nhau, nhưng trọng tâm là phát triển
và hiện đại hóa cơng nghiệp chế biến, các ngành cơng nghiệp khác và dịch vụ gắn với u cầu phát triển nền nơng
nghiệp hàng hóa.
*Đối với khu vực I, giảm tỉ trọng của ngành trồng trọt, tăng tỉ trọng của ngành chăn ni và thủy
sản. Riêng trong ngành trồng trọt lại giảm tỉ trọng của cây lương thực và tăng dần tỉ trọng của cây cơng nghiệp,
cây thực phẩm, cây ăn quả.
*Đối với khu vực II, q trình chuyển dịch gắn với việc hình thành các ngành cơng nghiệp trọng
điểm để sử dụng hiệu quả các thế mạnh của tự nhiên và con người của vùng. Đó là các ngành chế biến lương thực
– thực phẩm, ngành dệt may và da giày, ngành sản xuất vật liệu xây dựng, ngành cơ khí – kỹ thuật điện – điện tử.
*Đối với khu vực III, du lịch là một ngành tiềm năng. Đồng bằng sơng Hồng có nhiều thế mạnh
về du lịch, đặc biệt ở Hà Nội và vùng phụ cận cũng như ở Hải Phòng. Trong tương lai, du lịch sẽ có vị trí xứng
đáng trong nền kinh tế của vùng. Các dịch vụ khác như tài chính, ngân hàng, giáo dục – đào tạo … cũng phát
triển mạnh nhằm đẩy nhanh tốc độ chuyển dịch cơ cấu kinh tế.
II. PHẦN RIÊNG (2,0 điểm)
Thí sinh học chương trình nào thì chỉ được làm câu dành riêng cho chương trình đó
(câu IV.a hoặc câu IV.b)
Câu IV.a. Theo chương trình Chuẩn
1. Các vùng nông nghiệp có cà phê là sản phẩm chuyên môn hóa của vùng :
- Tây Ngun : là vùng chun canh cà phê lớn nhất nước ta (các tỉnh trồng nhiều : Đắk Lắk, Gia Lai, Lâm
Đồng, Kon Tum, Đắk Nơng).
- Đơng Nam Bộ : vùng chun canh cây cà phê lớn thứ 2 sau Tây Ngun (các tỉnh trồng nhiều: Bình Phước,
Bình Dương, Đồng Nai).
2. Giải thích :
- Có đất đỏ badan
- Khí hậu nhiệt đới ẩm gió mùa, cận xích đạo
Phù hợp với sinh thái cây cà phê.
Page 10 of 14
Câu IV.b. Theo chương trình Nâng cao
1. Các trung tâm cơng nghiệp nhỏ ở Đồng bằng Sơng Cửu Long : Tân An, Mỹ Tho, Long Xun, Hà Tiên,
Rạch Giá, Sóc Trăng, Cà Mau.
- Tân An : ngành cơng nghiệp chế biến nơng sản, sản xuất vật liệu xây dựng, dệt may
- Mỹ Tho : ngành cơng nghiệp chế biến nơng sản, hóa chất phân bón, điện tử
- Long Xun : ngành cơng nghiệp cơ khí, chế biến nơng sản, dệt may
- Hà Tiên : ngành cơng nghiệp cơ khí, sản xuất vật liệu xây dựng
- Rạch Giá : ngành cơng nghiệp cơ khí, chế biến nơng sản
- Sóc Trăng : ngành cơng nghiệp cơ khí, chế biến nơng sản
- Cà Mau: ngành cơng nghiệp cơ khí, chế biến nơng sản
2. Tình hình tăng trưởng tổng sản phẩm trong nước (GDP) của nước ta từ năm 1990 đến nay:
- Từ năm 1990 đến năm 2005, GDP của nước ta tăng liên tục qua các năm, với tốc độ tăng trưởng bình qn
hơn 7,2% /năm.
- Năm 2005, tốc độ tăng trưởng GDP của Việt Nam là 8,4% đứng đầu khu vực Đơng Nam Á.
- Cuối thế kỉ XX, Việt Nam vẫn duy trì tốc độ tăng trưởng tương đối cao trong bối cảnh nhiều nước trong
khu vực xảy ra khủng hoảng tài chính trầm trọng.
- Nơng nghiệp: đạt thành tựu lớn nhất. Việt Nam đã đảm bảo được an tồn lương thực và trở thành một trong
những nước xuất khẩu gạo hàng đầu thế giới.
- Cơng nghiệp: phát triển ổn định, tốc độ tăng trưởng cao, từ năm 1991 đến 2005 tốc độ tăng trưởng trung
bình 14%/năm.
Sản phẩm cơng nghiệp tăng về số lượng, chất lượng, sức cạnh tranh của sản phẩm được nâng lên.
* Những hạn chế :
- Nền kinh tế nước ta chủ yếu vẫn tăng trưởng theo chiều rộng, tăng về số lượng, chậm chuyển biến về chất
lượng, chưa đảm bảo sự phát triển bền vững.
- Hiệu quả kinh tế còn thấp, sức cạnh tranh của nền kinh tế còn yếu.
KỲ THI TỐT NGHIỆP PHỔ THƠNG TRUNG HỌC NĂM 2009
Mơn thi: Ngữ văn - Giáo dục trung học phổ thơng
Thời gian làm bài: 150 phút, khơng kể thời gian giao đề
PHẦN CHUNG CHO TẤT CẢ THÍ SINH (5,0 điểm)
Câu 1 (2 điểm): Trong truyện ngắn Thuốc của Lỗ Tấn, khách ở qn trà nhà lão Hoa đã bàn về những chuyện gì?
Hãy cho biết điều nhà văn muốn nói qua những chuyện ấy.
Câu 2 (3 điểm): Anh/ chị hãy viết một bài văn ngắn (khơng q 400 từ) phát biểu ý kiến về tác dụng của việc đọc
sách.
PHẦN RIÊNG (5 điểm)
Thí sinh học chương trình nào thì chỉ được làm câu dành riêng cho chương trình đó (câu 3.a hoặc 3.b)
Câu 3.a. Theo chương trình Chuẩn (5,0 điểm): Phân tích giá trị nhân đạo của truyện ngắn Vợ chồng A Phủ của
nhà văn Tơ Hồi (phần trích trong Ngữ văn 12, Tập hai, NXB Giáo dục - 2008).
Câu 3.b. Theo chương trình Nâng cao (5,0 điểm): Phân tích vẻ đẹp của hình tượng sơng Hương trong tác phẩm Ai
đã đặt tên cho dòng sơng? của nhà văn Hồng Phủ Ngọc Tường (phần trích trong Ngữ văn 12 Nâng cao, Tập một,
NXB Giáo dục - 2008).
BÀI GIẢI GỢI Ý
Câu 1:
Bài làm cần có 3 ý chính sau:
1. Giới thiệu vài nét về tác giả - tác phẩm:
- Tác giả: Lỗ Tấn (1881-1836) là nhà văn lớn có nhiều đóng góp quan trọng cho nền văn học Trung Quốc nửa
đầu thế kỷ XX.
- Tác phẩm Thuốc là truyện ngắn tiêu biểu của Lỗ Tấn, đăng lần đầu tiên trên tạp chí Tân thanh niên số 5-1919, là
bức tranh thu nhỏ về xã hội Trung Quốc tối tăm cuối thế kỷ XIX - đầu thế kỷ XX. Tác phẩm được đánh giá như
một “tiếng thét để an ủi những người chiến sĩ” và để cảnh tỉnh tinh thần nhân dân, truyền cho họ ý chí nghị lực
bước vào giai đoạn đấu tranh mới.
2. Câu chuyện của những người khách trong qn trà nhà ơng bà Hoa Thun:
- Bàn về cái chết của người tử tù Hạ Du và cho rằng anh ta là kẻ “điên rồi”.
- Bàn về việc ơng Hoa Thun mua được chiếc bánh tẩm máu người tử tù.
- Bàn về hiệu quả của liều thuốc được truyền tụng trong dân gian chữa bệnh lao bằng bánh bao chấm máu tươi
của người.
Page 11 of 14
3. Điều nhà văn muốn nói qua những chuyện ấy:
- Phê phán tuyệt đại bộ phận nhân dân Trung Hoa thời kỳ ấy ngu muội, lạc hậu, như đang “ngủ say trong một cái
nhà hộp bằng sắt khơng có cửa sổ”; xã hội Trung Quốc là một “con bệnh trầm trọng” đòi hỏi một liều “thuốc”
mới, cần phát quang một “con đường” mới.
- Tỏ thái độ đau xót, tiếc thương cho người chiến sĩ chiến đấu hy sinh cho quần chúng mà quần chúng “ngu muội
q đỗi” khơng hiểu. Cùng với ý nghĩa trên, tác giả đưa ra tư tưởng chủ đề của tác phẩm: cần có liều “thuốc” mới
chữa căn bệnh rời rã của quốc dân.
Câu 2:
Có thể tham khảo những luận điểm chính sau đây (khơng cần thiết tn theo thứ tự):
- Vai trò của sách trong thời đại thơng tin nghe – nhìn: khẳng định các phương tiện thơng tin nghe - nhìn đang
phát triển ngày nay khơng thể thay thế được hồn tồn cho việc đọc sách.
- Tác dụng của việc đọc sách:
+ Cung cấp thơng tin, tri thức mọi mặt.
+ Bồi dưỡng giáo dục, nâng cao khiếu thẩm mĩ, làm cho tâm hồn con người phong phú.
+ Giáo dục đạo đức, tình cảm, hồn thiện bản thân và góp phần xây dựng đất nước.
+ Chú ý, cảnh giác với sách có nội dung độc hại.
+ Đọc sách là cái đích hướng đến của tất cả mọi người trong khát vọng chinh phục tri thức.
Câu 3.a:
I. Giới thiệu tác phẩm:
Truyện ngắn Vợ chồng A Phủ vừa là thành tựu tương đối hiếm hoi của văn xi kháng chiến, vừa ghi dấu sự
trưởng thành của ngòi bút Tơ Hồi trong sự chiếm lĩnh mảng đề tài miền núi, một đề tài tới nay vẫn còn nhiều
mới lạ với bạn đọc. Truyện được tổ chức chặt chẽ, dẫn dắt rất dung dị, tự nhiên, khơng cần chạy theo những chi
tiết li kì rùng rợn mà vẫn có sức hút mạnh mẽ. Có được điều đó chính là nhờ cái nhìn hiện thực sắc bén và chủ
nghĩa nhân đạo sâu sắc của nhà văn. Sự thể hiện cuộc đời hai nhân vật trung tâm từ bóng tối đau khổ, ơ nhục
vươn ra ánh sáng của tự do và nhân phẩm đã chứng minh rất rõ điều đó.
II. Phân tích giá trị nhân đạo:
- Cơ Mỵ xinh đẹp, chăm làm nhưng nghèo khổ, có thể nói “khổ từ trong trứng”. Bố mẹ nghèo, cưới nhau khơng
có tiền phải vay nợ nhà thống lý. Nợ chưa trả hết, người mẹ đã qua đời. Bố già yếu q, món nợ truyền sang Mỵ,
thống lý Pá Tra muốn Mỵ làm con dâu “gạt nợ”. Mà quan trên đã muốn, kẻ dưới làm sao thốt được! Pá Tra xảo
quyệt, lợi dụng tục lệ của người Mèo, cho cướp Mỵ về. Thế là khơng có cưới hỏi, khơng cần tình u mà vẫn
hồn tồn hợp lẽ.
- Tơ Hồi đã lột trần bản chất bóc lột của giai cấp thống trị ở miền núi trước cách mạng, đại diện là gia đình
thống lý Pá Tra. Cơ Mỵ, tiếng là con dâu nhưng thực sự là một nơ lệ, thứ nơ lệ người ta khơng phải là mua mà lại
được tha hồ bóc lột, hành hạ. Mỵ ở nhà chồng như ở giữa địa ngục. Khơng có tình thương, khơng sự chia sẻ vợ
chồng; chỉ có những ơng chủ độc ác, thơ bạo và những nơ lệ âm thầm, tăm tối. Dần dần rồi Mỵ cũng qn ln
mình là con người nữa. Suốt ngày “Mỵ lầm lũi như con rùa ni trong xó cửa”, lúc nào cũng cúi mặt, thế giới của
Mỵ thu hẹp trong một cái ơ cửa sổ” mờ mờ trăng trắng, khơng biết là sương hay là nắng”. Kết quả của hồn cảnh
sống thật chua xót: “Ở lâu trong cái khổ Mỵ quen rồi”, cơ nhẫn nhục, cam chịu đến thành tê liệt ý thức: “Là con
trâu, con ngựa phải đổi từ cái tàu ngựa nhà này sang tàu ngựa nhà khác, con ngựa chỉ biết việc ăn cỏ, biết làm mà
thơi”.
- Cơ gái trẻ trung, u đời ngày nào thổi sáo hồi hộp chờ đợi người u, đã từng hái lá ngón định ăn để khỏi chịu
nhục, giờ đây lại chai lì, u uất. Hồn cảnh quyết định tính cách. Ngun tắc biện chứng của chủ nghĩa hiện thực
đã được nhà văn thể hiện khá sắc nét. Sự yếu đuối của kẻ nơ lệ, sự vùi dập tàn bạo của bọn bốc lột tất sẽ dẫn đến
cảnh ngộ bi đát ấy.
- Nếu xem xét giá trị hiện thực của một tác phẩm như là sự phản ánh chân thật cuộc sống, thì Vợ chồng A Phủ
quả là bản cáo trạng hùng hồn về nỗi thống khổ của người phụ nữ miền núi, vừa chịu gánh nặng của chế độ
phong kiến, vừa bị trói chặt trong xiềng xích của thần quyền.
- Nhà văn đã cung cấp cho người đọc những chi tiết có giá trị bóc trần bản chất xã hội vơ nhân đạo, ở đó thân
phận người dân nghèo mong manh bất ổn. Cảnh cơ Mỵ lặng lẽ ngồi lơ lững trong những đêm đơng buốt giá,
thằng chồng thì đi chơi về khuya ngứa tay đánh Mị ngã dúi xuống đất. Lại còn có cái hình ảnh nhức nhối phũ
phàng: người con gái bị trói đứng vào cột trong buồng tối, bị trói chỉ vì muốn đi chơi tết như bạn bè. Sự bất lực
của Mỵ tràn theo dòng nước mắt chua chát trên má mơi mà khơng có cách gì lau đi được.
- Sự xuất hiện của nhân vật chính A Phủ tạo thêm tình huống để hồn chỉnh bức tranh hiện thực. Cuộc đời nơ lệ
của A Phủ thật ra là sự lặp lại với ít nhiều biến thái chính cuộc đời Mỵ. Lý do mà thống lý Pá Tra buộc A Phủ
Page 12 of 14
phải thành người ở cơng khơng, khơng phải vì cuộc ấu đả thường tình của đám trai làng. Vấn đề là ở chỗ pháp
luật trong tay ai? Khi kẻ phát đơn kiện cũng đồng thời là kẻ ngồi ghế quan tồ thì còn nói gì tới cơng lý nữa! Vậy
nên mới có cảnh xử kiện qi gỡ nhất trên đời mà chúng ta được chứng kiến tại nhà thống lý. Kết quả là người
con trai khỏe mạnh phóng khống vì lẽ cơng bằng mà phải đem cuộc đời mình trả nợ nhà quan.
- Tơ Hồi trong khi đào sâu vào hiện thực đã phát hiện ra con đường tất yếu mà các nhân vật của ơng đi tới. Sự đè
nén q nặng nề, những đau khổ chồng chất mà bọn thống trị gây ra tất sẽ dồn những kẻ khốn cùng ấy tới sự
chống trả và nếu gặp được ánh sáng soi đường, họ sẽ đến được thắng lợi. Lấy việc miêu tả tâm lí làm điểm tựa,
Tơ Hồi đã tìm ra được sự phát triển logic của tính cách. Đây thật sự là một giá trị nhân đạo độc đáo của tác
phẩm, và là chỗ có sức thuyết phục mạnh mẽ nhất.
- Có ngọn lửa nào đang được khơi lên bằng hơi men. Chỉ biết rằng cơ gái đã quyết thay váy áo đi chơi, điều mà
bao năm rồi cơ khơng nhớ đến. Có thể coi đây là một bước đột biến tâm lý nhưng là kết quả hợp lý tồn bộ q
trình tác động qua lại giữa hồn cảnh với tính cách nhân vật. Sự “vượt rào” của Mỵ tuy bị đàn áp ngay (A Sử đã
tắt đèn, trói đứng cơ vào cột); nhưng ý thức về quyền sống, khát vọng về hạnh phúc đã trở lại. Mị lại biết khóc,
lại muốn tự tử. Và những giọt nước mắt trong cái ngày tàn nhẫn này sẽ lưu giữ trong lòng Mỵ như một vết bỏng
rát để đến khi bắt gặp những dòng nước mắt chảy “lấp lánh” trên gò má hốc hác của A Phủ, nó đã biến thành sự
đồng cảm sâu sắc giữa những người cùng khổ. Tồn bộ ý thức phản kháng của Mị hiện hình qua một câu hỏi sáng
rõ: “người kia việc gì phải chết?” Mỵ quyết định trong khoảnh khắc: cắt dây trói giải thốt cho A Phủ. Và tất
nhiên, Mỵ cũng bỏ trốn, tự giải thốt chính mình. Hai kẻ trốn chạy chịu ơn nhau, cảm thơng nhau, dựa vào nhau
để tạo lập hạnh phúc. Thế nhưng cái đồn Tây lù lù xuất hiện và lại có cha con thống lý Pá Tra về ở trong đồn, thì
họ thật sự bị dồn đến chân tường. Trước mặt họ, chỉ còn sự lựa chọn cuối cùng: trở lại kiếp nơ lệ hay chống kẻ
thù. Chắc chắn họ thà chết còn hơn lại sống như cũ. Nhưng muốn chống kẻ thù, họ trơng cậy vào ai? Cách mạng
đã đến với họ đúng giây phút ấy. Mỵ và A Phủ đi theo cách mạng, sẽ thuỷ chung với cách mạng như một lẽ tất
yếu! Đó là tấm lòng nhân đạo mới mẻ của Tơ Hồi nhờ có ánh sáng của cách mạng.
- Bằng sự am hiểu cuộc sống và khả năng phân tích những vấn đề sắc bén, nhất là bằng ngòi bút miêu tả tâm lý
tinh tế, Tơ Hồi đã tái hiện chân thật và sinh động cuộc hành trình từ đau khổ, tối tăm ra phía ánh sáng cách mạng
của những người dân lao động với chế độ cũ. Tác phẩm đem lại cho bạn đọc nhận thức đúng đắn về con đường
cách mạng dân tộc dân chủ ở nước ta.
- Giá trị hiện thực của Vợ chồng A Phủ đã để lộ cái nhìn nhân đạo, ưu ái của Tơ Hồi. Khi cơ đúc nỗi cùng khốn
vào hai thân phận nơ lệ với ý thức làm một bản cáo trạng về xã hội cũ, Tơ Hồi đã gợi lên trong chúng ta sự căm
phẫn, sự đau xót. Đó cũng là tấm lòng nhân đạo của nhà văn trước sự bất hạnh của đồng loại.
- Tính chân thật, chính xác, logic ở những đoạn mơ tả tâm lí, nhưng rõ ràng phải biết thơng cảm, biết trân trọng
nâng niu con người lắm, mới có thể xét đốn tâm hồn người ta tinh tế như vậy. Đó là con người biết u q tự
do, biết khẳng định quyền sống. Ngay cả lúc bị hồn cảnh vùi dập đến mê mụ, trong tro tàn của lòng cơ vẫn âm ỉ
đốm than hồng của niềm ham sống, khao khát thương u. Nếu nhà văn chỉ tn theo một thứ hiện thực khách
quan, lạnh lùng thì làm sao ơng có thể đón đợi và nắm bắt tài tình giây phút sống lại bất ngờ và mãnh liệt đến thế
của cơ gái. Ơng vẫn tin rằng hồn cảnh dẫu có khắc nghệt đến mấy, cũng khơng thể tiêu diệt hồn tòan nhân tính.
Mị đã sống lại bằng tuổi trẻ, bằng nỗi day dứt về thân phận của mình. Chính cái khát vọng sống mãnh liệt khơng
thể chết được ở Mị, làm cho Mị đồng cảm với cảnh ngộ của A Phủ và đi đến quyết định giải thốt cho A Phủ,
giúp Mị tự giải thốt khỏi cái chốn địa ngục để làm lại cuộc đời, để sống như một con người. Thể hiện một niềm
tin mạnh mẽ vào con người, đó là tấm lòng nhân đạo cao cả của nhà văn.
III. Tơ Hồi đã trân trọng từng bước trưởng thành của Mỵ và A Phủ. Cái nhìn của ơng về hai nhân vật này là một
cái nhìn nhân đạo tích cực. Ơng cảm thơng nỗi đau của Mỵ và A Phủ, mặt khác ơng trân trọng ý thức nhân phẩm,
khát vọng giải phóng và tin ở khả năng tự làm chủ trước cuộc đời của hai con người đau khổ này. Phải chăng,
chính cái nhìn đó đã tạo nên giá trị nhân văn của tác phẩm.
Câu 3.b:
I. Giới thiệu: Tác giả, tác phẩm, vẻ đẹp hình tượng dòng sơng qua bút pháp tài hoa của Hồng Phủ Ngọc Tường.
II. Nội dung chính: (thí sinh có thể trình bày theo nhiều cách, nhưng phải đảm bảo những ý chính sau đây):
Tác phẩm ca ngợi vẻ đẹp sơng hương ở nhiều góc độ: từ thượng nguồn tới khi qua kinh thành Huế; từ tự nhiên,
lịch sử văn hóa, nghệ thuật.
1. Vẻ đẹp sơng Hương ở thương nguồn:
- Ở đấy ta gặp một dòng sơng đẹp, mạnh mẽ được ví như “cơ gái Digan phóng khống và man dại”, sơng như bản
trường ca; sơng như cơn lốc, sơng như cơ gái Di gan và nâng lên thành vẻ đẹp cao cả: “người mẹ phù sa”.
- Tác giả tăng vẻ đẹp cho dòng sơng bằng nghệ thuật nhân hóa.
2. Vẻ đẹp sơng Hương trước khi về kinh thành Huế:
- Hương giang như “người gái đẹp nằm ngủ mơ màng giữa cánh đồng Châu Hóa đầy hoa dại”.
Page 13 of 14