Bất Thôi thức tỉnh, nổi giận quát hỏi:
- Các người muốn chết phải không?
Chàng vừa nói vừa giơ tay định kéo áo A Chín, muốn đẩy nàng đi ra.
Được Trình Thanh Trúc dạy bảo cho từ hồi nhỏ, võ công đã được chân
truyền, A Chín chỉ múa thanh trúc đánh một vạch và một móc. Phùng
Bất Thôi đã đứng không vững, ngã lăn ra đất. May võ công đã có căn
bản, lưng vừa sát đất, chàng đã nhún một cái đứng dậy.
Tuy vậy, chàng cũng phải thua người một tiếng rồi. Tánh người thanh
niên bao giờ chẳng hiếu cường hiếu thắng, chàng xấu hổ quá, giơ roi
sắt xông lại đánh.
Hà Thích Thủ cười nói:
- Các vị là người của phái Hoa Sơn phải không? Chúng ta là người nhà
cả đấy mà!
Phùng Bất Thôi quát lớn:
- Ai là người nhà với nữ yêu tinh như mi?
Mai Kiếm Hòa là người lịch duyệt giang hồ lâu năm, kiến thức nhiều
hơn, thấy Hà Thích Thủ vừa rồi ra tay cứu Hồng Thắng Hải, thân thủ
khác người, biết ngay nàng là người có lai lịch liền đưa mắt ra hiệu bảo
anh em họ Phùng hãy yên, rồi lên tiếng hỏi:
- Chẳng hay tôn sư là vị nào?
Hà Thích Thủ đáp:
- Sư phụ tôi họ Viên tên là Thừa Chí, là môn hạ của phái Hoa Sơn.
Mai Kiếm Hòa và Tôn Trọng Quân đưa mắt nhìn nhau, bán tín bán
nghi.
Thạch Tuấn cười nói:
- Viên sư thúc còn là đứa bé con không biết đã học hiểu ba thế võ của
bổn môn chưa mà dám thu nhận đồ đệ như vậy?
Hà Thích Thủ mỉm cười hỏi:
- Có thật không?
Tôn Trọng Quân đã bị thất bại nặng nề trong tay Thừa Chí, sau đó bị sư
tổ chặt đứt một ngón tay, tánh đàn bà hẹp hòi, đều đổ lỗi vào đầu Thừa
Chí, hễ nghĩ đến tiểu sư thúc là hầm hực tức tối. Nhưng khi nàng nghĩ
tới bản lãnh của Thừa Chí cao cường hơn, lại là bề trên của mình, và
người ta còn có ơn cứu sống đứa con yêu quý của sư phục mình nữa,
nên nàng chỉ có ân hận trong lòng chớ không dám thốt ra lời bao giờ.
Bây giờ nàng nghe Hà Thích Thủ tự nhận là đồ đệ của Thừa Chí, lửa
uất hận lại bốc lên sùng sục, liền lớn tiếng nói:
- Nếu mi là đệ tử của phái Hoa Sơn tại sao lại đi đôi với tên cuồng đồ
này?
Hà Thích Thủ đáp:
- Y là người tùy tòng của sư phụ tôi. Tôi không thấy y có cái gì là vô sỉ
cả.
Xong quay sang phía Thắng Hải, nàng quát:
- Tại sao anh lại thất lễ với cô nương này?
Mấy người ở hậu sơn cãi lộn, tiếng vang ra phía trước. Không bao lâu,
Phùng Nan Địch, Lưu Bội Sinh, với các đồ đệ khác đều lần lượt kéo về
phía hậu sơn xem.
Phùng Bất Phá nói:
- Thưa cha, người đàn bà này nhận là đệ tử của tên tiểu… à tiểu sư thúc
họ Viên đấy ạ.
Phùng Nan Địch “hừ” một tiếng rồi nói:
- Bọn họ đang cãi vã nhau chuyện gì thế?
Phùng Bất Thôi tranh nói trước, bèn kể đầu đuôi câu chuyện vừa rồi
cho cha nghe.
Các đệ tử đời thứ ba của phái Hoa Sơn thì Phùng Nan Địch là người
lớn tuổi hơn hết, và vào học môn này sớm nhất, lại thêm tên tuổi lừng
lẫy trên giang hồ, đương nhiên là lãnh tụ của các đệ tử rồi. Chàng nghe
con thứ kể xong, quay lại hỏi Tôn Trọng Quân rằng:
- Tôn sư muội tại sao kết thù với tên nọ?
Mai Kiếm Hòa thấy Tôn Trọng Quân mặt đỏ bừng không trả lời được,
bèn lên tiếng nói giúp:
- Tên cuồng đồ này có một người anh kết nghĩa, không biết tự lượng,
cứ đòi hỏi lấy sư muội, bị sư muội mắng cho một phen…
Hồng Thắng Hải xen lời nói:
- Nhận lời hay không tùy ở nàng thật. Nhưng không chịu thì thôi, tại
sao nàng lại cắt luôn hai tai của nghĩa huynh tôi…
Phùng Nan Địch trợn mắt nói:
- Ai hỏi ngươi nào?
Mai Kiếm Hòa lại nói:
- Ngờ đâu tên cuồng đồ này mời rất nhiều người tới giúp sức, nhân lúc
sư muội đi một mình nhảy bao vây và bắt đi. May thay sư mẫu chúng
em hay tin tới cứu kịp.
Phùng Nan Địch trợn tròn xoe đôi mắt, quát lớn:
- Ngươi táo gan thật? Còn muốn dây dưa mãi câu chuyện này phải
không?
Hà Thích Thủ đáp:
- Bắt cóc người để ép bức kết hôn như vậy anh em y có lỗi thật. Nhưng
Tôn sư tỉ đã giết chết nghĩa huynh của y, như thế cũng hả dạ rồi, tại sao
chị ấy lại còn tới nhà y giết luôn bốn người. Xin chị cho hay, đứa con
lên ba và bà cụ ngoài bảy mươi của y có tội tình gì mà chị đang tay giết
chết như vậy?
Ai nấy đều công nhận Tôn Trọng Quân hạ thủ quá ác độc.
Phùng Bất Phá nói:
- Nguyên nhân cũng chỉ tại ngươi lập tâm bất lương trước. Bây giờ
người nhà người đã chết rồi, ngươi muốn làm gì nữa?
Hà Thích Thủ nói:
- Vấn đề này để tôi vào thỉnh giáo sư phụ rồi xem ông ta định đoạt ra
sao.
Lưu Bội Sinh nói:
- Hiện giờ Viên sư thúc đang bận rộn, chắc không được rỗi đâu.
Mai Kiếm Hòa hỏi:
- Sư phụ chúng ta đâu?
Lưu Bội Sinh đáp:
- Sư phụ, sư nương, và sư bá, sư thúc đang bận nghĩ cách cứu người.
Phùng Nan Địch nói:
- Nếu vậy, hãy giam tên này lại trước, chờ lát nữa thỉnh thị sư phụ và
hai vị sư thúc hãy hay.
Anh em Phùng Bất Phá nghe nói liền xông lên bắt người. Tuy đã cải tà
quy chính rồi, Hà Thích Thủ vẫn chưa giảm hết dã tính, thấy mọi người
coi mình không ra gì, xưa nay độc bá nhất phương, làm quen Giáo chủ,
thì khi nào nàng lại chịu nhịn được?
Nàng tủm tỉm cười nói:
- Muốn trói người phải không? Đây tôi có dây thừng.
Nàng lấy cái lưới Nhuyễn Hồng Châu Sách ra đưa thẳng tới. Phùng Bất
Thôi lườm nàng rồi nói:
- Ai thèm lấy giây của mi.
Đi thẳng tới cạnh Hồng Thắng Hải, hai anh em vừa giơ tay định động
thủ, bỗng có tiếng cười khì rồi cả hai anh em đều thấy chân bó chặt,
người bị nàng bồng lên trên không, như là đằng vân giá vũ bay thẳng
đi. Hai anh em họ hoảng sợ mất hến hồn vía, bỗng nghe bên tai có tiếng
đàn bà nói:
- Mau xử miếng “Lý Ngư Phiên Thân” (cá chép trở mình) đi. Miếng võ
đệ nhất này, chắc cha cậu đã dạy rồi phải không?
Phùng Bất Phá nghe lời, dùng luôn miếng Lý Ngư phiên thân, hai chân
đứng xuống đất tức thì, vẻ mặt ngơ ngác giây lát. Còn Phùng Bất Thôi
trẻ người bướng bỉnh, không chịu nghe lời, định sử dụng miếng võ
khác, nhảy tránh sang bên đứng luôn, tỏ ra một dáng điệu rất đẹp, ngờ
đâu lúc xuống nhanh quá, cả cái mông đít ngồi phịch xuống đất đến
“đét” một cái. Chàng vừa đau vừa xấu hổ, mặt đỏ bừng lên như gấc
chín.
Thấy con mình bị khi thị, Phùng Nan Địch cả giận, quát lớn:
- Con yêu nữ này lúc đầu mi nhận là đệ tử của bổn môn, chúng ta còn
bán tín bán nghi, nhưng bây giờ mi giở võ công hạ tiện kia ra, đủ thấy
mi không phải là môn phái của bổn môn. Mi lại đây.
Chàng tức giận đến nỗi không kịp cởi từng cái khuy áo một, chỉ kéo
mạnh một cái đứt hết mấy cái khuy, rồi vứt luôn cái áo ngoài ra một
bên, bên trong lộ cái áo ngắn vải xanh, thần thái rất oai tráng, tựa như
một cái tháp sắt vậy.
Hà Thích Thủ cười nói:
- Vị sư huynh này muốn đấu thử vài hiệp với tiểu muội phải không?
Thế thì còn gì bằng nữa, nhưng chúng ta đánh cuộc cái gì nào?
Vừa rồi thấy nàng ra tay khá lanh lẹn, Phùng Nan Địch tự thị đã được
chân truyền của sư môn, oai trấn Tây Lương, nên coi thường người
thiếu nữ kia. Tuy vậy tánh rất nhân từ, chàng thấy Hà Thích Thủ có vẻ
e sợ, tức khí nguôi liền, trong lòng nảy nở ngay thiện chí, dõng dạc nói:
- Bọn chúng tôi đây còn dễ nói chuyện, chờ lát nữa Quy nhị nương ra
đây, bà ta là người coi người ác như kẻ thù, thấy người yêu quái như cô
thể nào cũng không tha cho đâu, tôi khuyên cô nên đi ngay thì hơn.
Hà Thích Thủ nói:
- Anh có phải là sư phụ tôi đâu, mà có quyền đuổi tôi đi?
Vừa rồi vô cớ bị quật ngã hai cái, Phùng Bất Thôi uất hận khôn tả, liền
đưa mắt ra hiệu cho anh hay, rồi la lớn:
- Chúng ta đấu với mi đây, nhưng không được sử dụng quỷ kế như hồi
nãy nghe chưa?
Hai anh em đều múa roi sắt xông lên. Hà Thích Thủ cười nói:
- Hay lắm, tôi đứng yên, không cử động và cũng không đánh trả, như
thế đã bằng lòng chưa?
Nói đoạn, nàng quấn chiếc Nhuyễn Hồng Chân Sách vào lưng, hai tay
thọc vào trong tay áo trong tay áo. Song thiết tiên của hai anh em họ
Phùng đánh đều xuống, không thấy nàng né tránh gì cả, khi thấy khí
giới sắp đụng tới đầu nàng, cả hai đều thâu roi lại. Tuy còn ít tuổi, anh
em họ được cha dạy từ hồi nhỏ, xưa nay không hề vô cớ đả thương
người.
Phùng Bất Thôi nói:
- Mau lấy khí giới ra đi?
Hà Thích Thủ cười nói:
- Nếu chân tôi cửa động rời khỏi nơi đây nửa tấc, và tay tôi thò ra ngoài
tay áo là coi như tôi thua cuộc rồi, như thế đã bằng lòng chưa?
Phùng Bất Thôi nói:
- Nhỡ anh em chúng tôi lỡ tay đả thương cô thì đừng có oán trách đấy
nhé?
Hà Thích Thủ cười đáp:
- Cứ việc xông vào đánh đi. Các cậu trẻ con cứ hay nói lôi thôi mất cả
thì giờ.
Xấu hổ vô cùng, Phùng Bất Phá giơ roi đánh vào đầu nàng tức thì.
Hà Thích Thủ ngã người sang bên, tránh khỏi roi đó. Phùng Bất Thôi bị
nàng đánh ngã, liền dùng hết sức bình sinh múa thiết tiêu đánh xuống
vai nàng một cái thật mạnh, ngờ đâu cây roi vừa xuống tới nơi, thân
hình của đối thủ đã biến mất. Hai chân của Hà Thích Thủ vẫn như đóng
đinh vào mặt đất, còn người của nàng thì tránh Đông né Tây. Song tiên
của anh em họ Phùng càng đánh nhanh bao nhiêu, thân hình nàng càng
tránh né nhanh bấy nhiêu, nàng vẫn tươi cười, song tiên của anh em họ
không saođánh trúng mảnh áo của nàng. Mọi người đều ngơ ngác nhìn
nhau không hiểu người thiếu nữa này ở đâu tới, nàng lại tự nhận là đệ
tử của phái Hoa Sơn nhưng thân pháp và võ công không có một tí nào
giống võ công của phái Hoa Sơn cả, mà tài lại tinh xảo đến thế.
Ba người đánh thêm mấy chục hiệp, anh em họ Phùng bỗng huýt còi
miệng bảo nhau, cùng quất song tiên vào chân Hà Thích Thủ và cũng
nghĩ rằng: “Hai chân mi không nhích động, xem mi chống đỡ bằng
cách nào?”
Hà Thích Thủ bỗng nhiên cười nói:
- Cẩn thận nhé!
Nàng cúi cong mình xuống, khuỷu tay trái đẩy mạnh lưng Phùng Bất
Phá một cái, khuỷu tay phải đụng vào lưng Bất Thôi. Cả hai anh em chỉ
cảm thấy đau nhức, song tiên rơi xuống đất, loạng choạng ngã bắn ra
xa.
Phùng Nan Địch khẽ nói:
- Mai sư đệ, người con gái này lạ lùng lắm, để huynh lên đấu trước thử
xem.
Mai Kiếm Hòa gật đầu, Phùng Nan Địch nhún mình nhảy ra lớn tiếng
nói:
- Tôi xin lãnh giáo vài hiệp.
Thấy chân đi nặng nề và vững chắc, Hà Thích Thủ biết ngay người này
võ công rất cao cường, vẻ mặt nàng vẫn tươi cười, hai má lộ hai đồng
tiền trông rất xinh đẹp, trong lòng nàng thì giới bị cẩn thận, cười nói:
- Nếu tiểu muội địch không nổi, xin sư huynh chớ có cười nhé?
Phùng Nan Địch đáp:
- Cô khéo ăn nói lắm. Nào, mời cô ra tay trước!
Nói đoạn, chàng liền cúi chào theo lối con nhà võ, tả chưởng hữu
quyền, hợp hai tay vào nhau vái một cái, rồi sử dụng luôn miếng “Phá
Ngọc quyền” để giữ thế. Hà Thích Thủ đáp lễ lại, rồi khẽ giơ tay đẩy
lui thế võ của đối phương. Phùng Nan Địch khen thầm: “Tài ba lắm!”
Chàng đang định tiếp tục tấn công, đột nhiên nghe dưới lưng núi có
tiếng kêu la hò hét, có người đang đánh nhau đuổi nhau. Phùng Nan
Địch ngẩn người ra, trong lòng chần chờ, đưa mắt nhìn đối phương.
Hà Thích Thủ cười nói:
- Anh nghĩ tôi đem người tới đánh giúp phải không? Nếu vậy chúng tay
hãy ngưng tay xem sao đã rồi hãy thi đấu nhé?
Tiếng hò hét càng ngày càng gần, trong đó có cả tiếng mắng chửi của
đàn bà, Phùng Nan Địch gật đầu đáp:
- Cũng được.
Mọi người đều chạy tới mỏm núi nhìn xuống xem, thấy một thiếu nữ
hồng y đang chạy vội lên núi, phía sau có bốn đại hán tay cầm khí giới
đuổi theo đánh. Thấy trên sườn núi có bóng người, thiếu nữ hồng y tinh
thần phấn khởi, cấp tốc chạy lên, trông thấy Phùng Nan Địch liền gọi:
- Bát Diện Oai Phong, mau cứu tôi.
Phùng Nan Địch giật mình nói:
- Ồ, Hồng Nương Tử đấy à?
Khắp thân thể đầy những máu tươi, Hồng Nương Tử không sao chịu
đựng được nữa, liền chết giấc nằm lăn ra đất. Tiếp theo đó, bốn người
kia vừa lên tới trên núi, không thèm đếm xỉa tới mọi người đứng đó,
giận dữ xông thẳng tới định tróc nã Hồng Nương Tử.
Phùng Nan Địch giơ tay trái ra, đánh luôn một chưởng vào người đi
đầu, và quát lớn:
- Bọn kia, phải nên hiểu biết nơi đây là đất đai gì?
Người nọ đưa tay phải lên đỡ, hai chưởng đụng nhau đến “bốp” một
tiếng, cả hai cùng bị lui ra mấy bước. Thì ra người đó võ nghệ cao siêu
vô cùng. Hai người đưa mắt nhìn nhau có vẻ kinh hãi trong lòng.
Người nọ quát lớn:
- Tôi thừa lệnh Tổng quân sư dưới trướng của Sấm Vương tróc nã vợ
tên phản nghịch Lý Nham, sao người dám ngăn cản?
Biết Lý Nham là nghĩa huynh của sư phụ, Hà Thích Thủ nghĩ thầm:
“Vị Hồng Y nữ này đã là vợ của Lý Nham thì ta phải ra tay cứu mới
được.”
Nghĩ đoạn, nàng xông lên cười nói:
- Thiên hạ ai chẳng biết Lý Nham là một vị anh hùng hào kiệt, xin quý
vị nể tiểu muội đôi chút, buông thả cho vị nương tử này!
Thái độ của người nọ kiêu ngạo vô cùng, tự thị võ nghệ hơn người, y
không coi Hà Thích Thủ vào đâu, không thèm trả lời, giơ tay ra hiệu
cho ba người kia tiến lên bắt trói Hồng Nương Tử.
Hà Thích Thủ cười nói:
- Giỏi lắm, các ngươi không muốn sống chắc?
Nàng liền để tay vào cạnh sườn bấm cái máy ám khí “Hàm Sa Xạ Ảnh”
(ngậm cát bắn bóng) những đinh độc bắn ra tức thì. Ba tên nọ võ nghệ
tầm thường làm sao tránh nổi những ám khí “thần bất tri quy bất giác”
ấy. Tên đi trước bị luôn bảy tám mũi đinh độc bắn vào mặt, không kịp
kêu la đã ngã lăn ra chết liền. Mấy tên nọ sợ hãi vô cùng, đều quát hỏi:
- Ngươi là ai?
Cái móc sắt trên tay trái của nàng vẫn giấu trong tay áo, lúc đánh nhau
với anh em họ Phùng cũng không lộ ra. Đến bây giờ, nàng mới lật tay
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét